Họp Thông Thiên Học ngày 29  tháng 9 năm 2018

  Thuan Thi Do: http://thongthienhoc.net/sach/GiangLyTiengNoiVoThinh.htm
 Khái niệm về một chủ thể, một cái “Anh” bao gồm một giới hạn trong thời gian. Vài người xưa chủ trương rằng thật ra không có ǵ có thể chuyển động “v́ đối tượng không thể chuyển động trong không gian mà nó choán chỗ và chắc chắn cũng không phải trong không gian mà nó không ở trong đó.” Nhưng những chủ thể có thể chuyển động trong thời gian và những đối tượng có thể chuyển động trong không gian, v́ tất cả đều chuyển động trong ḷng Parabrahman. Nói cho đúng, thời gian và không gian, cả hai tùy thuộc vào chuyển động.

“Và cả ba thứ nầy đều là một.” Mulaprakriti, cội rễ của sự biểu hiện, vật chất căn bản, sự sống bên ngoài không khác với Parabrahman, chính Ngài giống như tâm thức hạn định của chúng ta cho phép ta thấy Ngài. Trong thời gian Parabrahman ở bên ngoài giới hạn ấy, do đó dường như Ngài bất động; cũng bởi thế mà bề ngoài của không gian là đặc tính của Mulaprakriti; thật ra đó là một không gian mà nơi ấy chứa đựng tất cả những ǵ hiện hữu măi măi trong ba chiều của thời gian là quá khứ, hiện tại và tương lai. Sau cùng, tâm thức phổ quát (Con người cao cả) cũng gọi là Daiviprakriti (sự biểu hiện Thiêng Liêng) đối nghịch với Mulaprakriti (sự biểu hiện của vật chất) là Avalokiteshvara, Ishvara hoặc là Đấng Chúa Tể có thể thấy được trái ngược với Parabrahman, là Ngôi thứ Nhứt trong Tam Vị, mà chính Đấng Ishvara cũng không thể chiêm ngưỡng một cách trực tiếp.

Vả lại trong Tam Thể của tâm thức con người, chúng ta có sự phản chiếu của Tam Vị cao cả ấy, do đó mà Bà Blavatsky nói rằng Đại Ngă cao siêu tương đương với Avalokiteshvara, và theo Bà chữ đó có nghĩa là t́nh thương thuộc về trực giác. Tất cả những sự hỗn độn trong sự suy tưởng giữa thực tại phổ quát và Atma, Buddhi và Manas - ba h́nh thái của tâm thức con người - sẽ tạo ra một sự sai lầm nghiêm trọng; tuy nhiên có một sự tương tự giữa hai bên. Tam Vị cao cả phản chiếu trong con người bằng nhiều cách; ba trạng thái ấy của tâm thức là một trong những cách thế đó. Cũng thế, Atma, Buddhi và Manas trong phạm vi giới hạn của chúng, là sự phản chiếu những đặc tính của Tam Vị phổ quát. Atma là ư thức của Chơn Ngă và cũng là ư chí tự điều khiển lấy ḿnh. Ở nơi khác, Manas là ư thức về thế giới; năng lực tinh thần của nó tạo ra sự lao tác, kể cả việc làm bằng tay chân. Nhưng giữa hai trạng thái đó, Buddhi là tinh hoa của Tâm Thức, của chủ thể tính. Như thế Tam Vị cao cả được sinh ra trong tâm thức của Chơn Nhơn.

Ngoài thành phần trung b́nh nầy, với đặc tính của Tam Thể, Chơn Thần ngụ trong con người; Ngài tiêu biểu cho Parabrahman trong y, trạng thái của Niết Bàn thật sự và tuyệt đối, cao hơn Tâm Thức. Atma là trạng thái Niết Bàn giả tạo và tương đối của nó, trạng thái của Cơi Niết Bàn, ảo ảnh cuối cùng c̣n lưu lại giữa cuộc Điểm Đạo lần thứ Tư và lần thứ Năm. V́ Chơn Thần ngự cao hơn Tam Vị của Tâm Thức, do đó các Thể của con người đều ở bên ngoài và ở dưới Ngài; chúng ta chỉ hiểu biết sự phản ảnh của chúng do nơi Cái Trí (Manas). Trong nửa phần đầu của con Đường Đạo (từ cuộc Điểm Đạo lần thứ Nhứt đến lần thứ Tư) con người chuyên lo cởi bỏ những giới hạn ấy của Phàm Nhơn, của ảo ảnh về “cái đó”; trong nửa phần thứ hai, y giải thoát khỏi ảo tưởng của cái “Anh.”

Chúng ta c̣n lại vài điểm khác phải xem xét trong những chú thích của Bà Blavatsky. Đấng mà Bà gọi là Phật A Di Đà và Atma đă gợi cho chúng ta vài nhận định; trái lại tất cả những ǵ đă được đề cập trước đă làm sáng tỏ Đấng mà Bà nói về Christos của những người theo Thuyết Trực Quan (Gnostics).

“Atma của người Bà La Môn” theo ư nghĩa của người Phật Tử c̣n hơn điều mà người Bà La Môn hiểu về danh từ đó (và có thể những ǵ mà người Bà La Môn nghĩ một cách thực tế đă thoát khỏi tinh thần Triết Lư chơn chánh của họ); Đức Phật tuyên bố rằng Atma trong con người chính là Thần Hồn không trường tồn một cách tuyệt đối. Thật thế, ngay cả Đấng Christ (Đại Ngă) cao siêu trong con người sau cùng cũng bị hủy diệt. Dù Ngài đẹp rực rỡ và mắt Phàm hoàn toàn không thể thấy, nhưng sau rốt Ngài cũng phải hy sinh sự sống của ḿnh để hiệp nhất với Đức Chúa Cha. Chính cái “Anh” trong những người đạo hạnh muốn tự chuyển hóa thành “Chơn Ngă.” Cũng như ở vào một thời kỳ thật xa xưa của cuộc tiến hóa, Phàm Nhơn vô minh hay “cái đó” ước muốn trở thành “Chơn Ngă.” Nhưng khi nói rằng sự tin tưởng của những người Bà La Môn về Atma sai lầm, người Phật Tử chính thống đă không nắm được tất cả chiều sâu của tư tưởng Bà La Môn, đặc biệt là về giáo lư của Đức Shankaracharya, mà thật sự học thuyết về Anatma phù hợp với giáo lư của Đức Phật, v́ theo chữ Atma, Ngài hiểu là Chơn Thần, là trạng thái Parabrahman không thể diễn tả được của con người. V́ thấy người ta gọi cái “Anh” là Linh Hồn (Chơn Ngă), Đức Phật đánh đổ sự ngộ nhận đó khi Ngài tuyên bố rằng cái mà người ta gọi là “Chơn Ngă” đều có thể bị tiêu diệt.

7:15 PM

Ishvara




7:23 PM


Nguyen Van Thanh joined this conversation
7:59 PM
Lạy Cha chúng con ở trên trời,
chúng con nguyện danh Cha cả sáng,
nước Cha trị đến,
ư Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày
và tha nợ chúng con
như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.
Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ,
nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.
Amen.

 


 http://thongthienhoc.net/sach/HuyenLinhThuat.htm


e/ Một vài vũ trụ lực, vốn sẽ được nhận biết sau này, đang tác động lên và tạo ra các thay đổi trong thái-dương-hệ chúng ta, và tất nhiên trên hành tinh chúng ta, và trên mọi h́nh hài bên trên và bên trong sự sống hành tinh đó. Điều này đă được đề cập đến trong “Luận Về Lửa Càn Khôn”.

Lưới sự sống hành tinh đáp ứng với tất cả các lực này, và, khi các chiêm tinh gia hoạt động theo con đường huyền

47 linh và xem xét lá số tử vi hành tinh, họ sẽ đạt đến một sự hiểu biết nhanh chóng hơn về các ảnh hưởng của Hoàng Đạo và vũ trụ. Anima mundi (Linh Hồn thế giới) là những ǵ nằm đàng sau lưới sự sống. Lưới sự sống chỉ là biểu tượng vật

chất của linh hồn đại đồng (universal soul) đó; đó là dấu hiệu bên ngoài và hữu h́nh của thực tại bên trong, sự cụ thể hóa của thực thể đáp ứng nhạy bén đang liên kết tinh thần và vật chất lại với nhau. Chúng ta gọi thực thể này là Linh Hồn Đại Đồng (Universal Soul), tức nguyên khí trung gian theo quan điểm của sự sống hành tinh. Khi chúng ta thu hẹp ư niệm xuống đến gia đ́nh nhân loại, và xem xét con người cá biệt, chúng ta gọi nó là nguyên khí trung gian, v́ linh hồn của nhân loại không chỉ là một thực thể liên kết tinh thần với vật chất, và làm trung gian (mediate) giữa Chân Thần với phàm ngă, mà linh hồn nhân loại c̣n có một chức năng độc đáo là thực hiện vai tṛ trung gian giữa ba giới cao trong thiên nhiên với ba giới thấp. Ba giới cao là:

1. Huyền Giai Tinh thần (Spiritual Hierarchy) của hành tinh chúng ta, các tinh linh thiên nhiên (nature spirits, tinh linh ngũ hành) hay là các thiên thần (angels), và các tinh thần con người (human spirits), đang đứng ở một điểm đặc biệt trên thang tiến hóa. Trong số các vị này, Đức Sanat Kumara (Đức Ngọc Đế), hiện thân cho một nguyên khí của Hành Tinh Thượng Đế, ở vị trí cao nhất, và một điểm đạo đồ cấp thứ nhất ở vị trí thấp nhất, cùng với các thực thể tương ứng trong giới mà chúng ta gọi là giới thiên thần (angel or deva kingdom).

2. Huyền Giai của các Cung – một số tập hợp của bảy cung có liên quan với hành tinh chúng ta.

3. Một Huyền Giai các Đấng Cao Cả, được tập hợp lại bởi một diễn tŕnh tiến hóa, bắt nguồn từ sự tiến hóa hành tinh chúng ta và từ bốn hành tinh khác, các Ngài tiêu biểu trong chính các Ngài mục tiêu và kế hoạch của Thái Dương Thượng Đế liên quan với năm hành tinh có liên can.

Khi thu hẹp ư niệm xuống tới tiểu thiên địa, Chân Ngă hay Linh Hồn tác động thực sự với vai tṛ là nguyên khí

48 trung gian, liên kết Huyền Giai của các Chân Thần với các h́nh hài đa dạng bên ngoài mà chúng sử dụng một cách tuần tự trong tiến tŕnh: a/ Thu thập một vài kinh nghiệm, đưa đến việc hoạch đắc các thuộc tính. b/ Triển khai một số ảnh hưởng được bắt đầu trong một thái-dương-hệ trước. c/ Hợp tác trong kế hoạch của Thái Dương Thượng Đế liên quan với Nghiệp Quả (Karma) của Ngài (nếu người ta có thể dùng một đại danh từ khi nói về một sự sống vốn là một sự hiện tồn và lại c̣n là một ư niệm được mở rộng) – một điểm thường bị bỏ qua. Karma này của Ngài phải được thể hiện qua phương pháp lâm phàm (incarnation), và kết quả theo sau của năng lượng lâm phàm đó dựa vào chất liệu của h́nh hài. Điều này được biểu tượng hóa cho chúng ta, nếu chúng ta có thể chỉ hiểu nó, trong mối tương quan của mặt trời đối với mặt trăng. “Thái Dương Tinh Quân (Solar Lord) với hơi ấm và ánh sáng của Ngài kích thích các Thái Âm Tinh Quân (Lunar Lords) đang tàn tạ vào một sự sống giả tạo. Đây là sự dối trá lớn; và là Maya (hăo huyền) của Bản Lai Diện Mục (Presence) của Ngài”. Cổ Luận viết như thế, và thường được Tôi dẫn chứng trong các sách trước kia. Quan niệm nói trên cũng có trong nó chân lư cho linh hồn cá biệt. Nguyên khí trung gian (middle principle) này hiện đang ở trong tiến tŕnh hiển lộ. Trạng thái thấp đang hoạt động. Trạng thái cao vẫn chưa được biết tới, nhưng những ǵ liên kết chúng (và cùng lúc tiết lộ bản chất của trạng thái cao) đang sắp được khám phá. Cấu trúc, cơ cấu, hiện đang sẵn sàng và được phát triển đến mức hữu dụng của nó; sự sống

thiết yếu có thể dẫn dắt và kích hoạt bộ máy cũng đang hiện hữu, và hiện con người có thể sử dụng và kiểm soát một cách khôn ngoan, không chỉ bộ máy, mà c̣n cả nguyên khí linh hoạt nữa.