Họp Thông Thiên Học ngày 3 tháng 12 năm 2011

The Eastern Gupta Vidya & The Kabalah

(Page 164) WE now return to the consideration of the essential identity between the Eastern Gupta Vidya and the Kabalah as a system, while we must also show the dissimilarity in their philosophical interpretations since the Middle Ages.
It must be confessed that the views of the Kabalists - meaning by the word those students of Occultism who study the Jewish Kabalah and who know little, if anything, of any other Esoteric literature or of its teachings - are as varied in their synthetic conclusions upon the nature of the mysteries taught even in the Zohar alone, and are as wide of the true mark, as are the dicta upon it of exact Science itself. Like the mediaeval Rosicrucian and the Alchemist - like the Abbot Trithemius, John Reuchlin, Agrippa, Paracelsus, Robert Fludd, Philalethes, etc. - by whom they swear, the continental Occultists see in the Jewish Kabalah alone the universal well of wisdom; they find in it the secret lore of nearly all the mysteries of Nature - metaphysical and divine - some of them including herein, as did Reuchlin, those of the Christian Bible. For them the Zohar is an Esoteric Thesaurus of all the mysteries of the Christian Gospel; and the Sephyr Yetsirah is the light that shines in every darkness, and the container of the keys to open every secret in Nature. Whether many of our modern followers of the mediaeval Kabalists have an idea of the real meaning of the symbology of their chosen Masters is another question. Most of them have probably never given even a passing thought to the fact that the Esoteric language used by the Alchemists was their own, and that it was given out as a blind, necessitated by the dangers of the epoch they lived in, and not as the Mystery-language, used by the Pagan Initiates, which the Alchemists had retranslated and re-veiled once more.
A Mystery Within a Mystery-(Page 165) And now the situation stands thus: as the old Alchemists have not left a key to their writings, the latter have become a mystery within an older mystery. The Kabalah is interpreted and checked only by the light which mediaeval Mystics have thrown upon it, and they, in their forced Christology, had to put a theological dogmatic mask on every ancient teaching, the result being that each Mystic among our modern European and American Kabalists interprets the old symbols in his own way, and each refers his opponents to the Rosicrucian and the Alchemist of three and four hundred years ago. Mystic Christian dogma is the central maelstrom that engulfs every old Pagan symbol, and Christianity - Anti-Gnostic Christianity, the modern retort that has replaced the alembic of the Alchemists has distilled out of all recognition the Kabalah, i.e., the Hebrew Zohar and other rabbinical mystic works. And now it has come to this: The student interested in the Secret Sciences has to believe that the whole cycle of the symbolical “Ancient of Days,” every hair of the mighty beard of Macroprosopos, refers only to the history of the earthly career of Jesus of Nazareth! And we are told that the Kabalah “was first taught to a select company of angels” by Jehovah himself - who, out of modesty, one must think, made himself only the third Sephiroth in it, and a female one into the bargain. So many Kabalists, so many explanations. Some believe - perchance with more reason than the rest - that the substance of the Kabalah is the basis upon which masonry is built, since modern Masonry is undeniable the dim and hazy reflection of primeval Occult Masonry, of the teaching of those divine Masons who established the Mysteries of the prehistoric and prediluvian Temples of Initiation, raised by truly superhuman Builders. Others declare that the tenets expounded in the Zohar relate merely to mysteries terrestrial and profane, having no more concern with metaphysical speculations - such as the soul, or the post-mortem life of man - than have the Mosaic books. Others, again - and these are the real, genuine Kabalists, who had their instructions from initiated Jewish Rabbis - affirm that if the two most learned Kabalists of the mediaeval period, John Reuchlin and Paracelsus, differed in their religious professions - the former being the Father of the Reformation and the latter a Roman Catholic, at least in appearance - the Zohar cannot contain much of Christian dogma or tenet, one way or the other. In other words, they maintain that the numerical language of the Kabalistic works teaches universal truths - and not any one Religion in particular. Those who make this (Page 166) statement are perfectly right in saying that the Mystery- language used in the Zohar and in other Kabalistic literature was once, in a time of unfathomable antiquity, the universal language of Humanity. But they become entirely wrong if to this fact they add the untenable theory that this language was invented by, or was the original property of, the Hebrews, from whom all the other nations borrowed it.
They are wrong, because, although the Zohar ( . ) , The Book of Splendour of Rabbi Simeon Ben Iochai, did indeed originate with him - his son, Rabbi Eleazar, helped by his secretary, Rabbi Abba, compiling the Kabalistic teachings of his deceased father into a work called the Zohar - those teachings were not Rabbi Simeon’s, as the Gupta Vidya shows. They are as old as the Jewish nation itself. , and far older. In short, the writings which pass at present under the title of the Zohar of Rabbi Simeon are about as original as were the Egyptian synchronistic Tables after being handled by Eusebius, or as St. Paul’s Epistles after their revision and correction by the “Holy Church.” [ This is proved if we take but a single recorded instance. J. Picus de Mirandola, finding that there was more Christianity than Judaism in the Kabalah, and discovering in it the doctrines of the Trinity, the Incarnation, the Divinity of Jesus, etc., wound up his proofs of this with a challenge to the world at large from Rome. As Ginsburg shows: “In 1486, when only twenty-four years old, he [Pieus] published nine hundred [Kabalistic] theses, which were placarded in Rome, and undertook to defend them in the presence of all European scholars whom he invited to the Eternal City, promising to defray their travelling expenses.]
Let us throw a rapid retrospective glance at the history and the tribulations of that very same Zohar, as we know of them from trustworthy tradition and documents. We need not stop to discuss whether it was written in the first century B.C. , or in the first century A.D. Suffice it for us to know that there was at all times a Kabalistic literature among the Jews; that though historically it can be traced only from the time of the Captivity, yet from the Pentateuch down to the Talmud the documents of that literature were ever written in a kind of Mystery-language, were, in fact, a series of a symbolical records which the Jews had copied from the Egyptian and the Chaldaean Sanctuaries, only adapting them to their own national history - if history it can be called. Now that which we claim - and it is not denied even by the most prejudiced Kabalist, is that although Kabalistic lore had passed orally through long ages down to the latest Pre-Christian Tanaim, and although David and Solomon may have been great Adepts in it, as is claimed, yet no one dared to write it down till the days of Simeon Ben Iochai.
Authorship of the Zohar- (Page 167) In short, the lore found in Kabalistic literature was never recorded in writing before the first century of the modern era.
This brings the critic to the following reflection: While in India we find the Vedas and the Brahmanical literature written down and edited ages before the Christian era - the Orientalists themselves being obliged to concede a couple of millenniums of antiquity to the older manuscripts; while the most important allegories in Genesis are found recorded on Babylonian tiles centuries B.C.; while the Egyptian sarcophagi yearly yield proofs of the origin of the doctrines borrowed and copied by the Jews; yet the Monotheism of the Jews is exalted and thrown into the teeth of all the Pagan nations, and the so-called Christian Revelation is placed above all others, like the sun above a row of street gas lamps. Yet it is perfectly well known, having been ascertained beyond doubt or cavil, that no manuscript, whether Kabalistic, Talmudistic, or Christian, which has reached our present generation, is of earlier date than the first centuries of our era, whereas this can certainly never be said of the Egyptian papyri or the Chaldaean tiles, or even of some Eastern writings.
But let us limit our present research to the Kabalah, and chiefly to the Zohar - called also the Midrash. This book, whose teachings were edited for the first time between 70 and 110 A.D., is known to have been lost, and its contents to have been scattered throughout a number of minor manuscripts, until the thirteenth century. The idea that it was the composition of Moses de Leon of Valladolid, in Spain, who passed it off as a pseudograph of Simeon Ben Iochai, is ridiculous, and was well disposed of by Munk though he does point to more than one modern interpolation in the Zohar. At the same time it is more than certain that the present Book of Zohar was written by Moses de Leon, and, owing to joint editorship, is more Christian in its colouring than is many a genuine Christian volume. Munk gives the reason why, saying that it appears evident that the author made use of ancient documents, and among these of certain Midraschim, or collections of traditions and Biblical expositions, which we do not now possess.
As a proof, also, that the knowledge of the Esoteric system taught in the Zohar came to the Jews very late indeed - at any rate, that they had so far forgotten it that the innovations and additions made by de Leon provoked no criticism, but were thankfully received - Munk quotes from Tholuck, a Jewish authority, the following information: Haya Gaon, who died in 1038, is to our knowledge the first author who developed (Page 168) (and perfected) the theory of the Sephiroth, and he gave them names which we find again among the Kabalistic names used by Dr. Jellinek. Moses Ben Schem-Tob de Leon, who held intimate intercourse with the Syrian and Chaldaean Christian learned scribes was enabled through the latter to acquire a knowledge of some of the Gnostic writings. [ This account is summarised from Isaac Myer’s Qabbalah, p.10 et seq.]
Again, the Sepher Jetzirah (Book of Creation) - though attributed to Abraham and though very archaic as to its contents - is first mentioned in the eleventh century by Jehuda Ho Levi (Chazari). And these two, the Zohar and Jetzirah, are the storehouse of all the subsequent Kabalistic works. Now let us see how far the Hebrew sacred canon itself is to be trusted.
The word “Kabalah” comes from the root “to receive,” and has a meaning identical with the Sanskrit “Smriti” (“received by tradition”) - a system of oral teaching, passing from one generation of priests to another, as was the case with the Brahmanical books before they were embodied in manuscript. The Kabalistic tenets came to the Jews from the Chaldaeans; and if Moses knew the primitive and universal language of the Initiates, as did every Egyptian priest, and was thus acquainted with the numerical system on which it was based, he may have - and we say he has - written Genesis and other “scrolls.” The five books that now pass current under his name, the Pentateuch, are not withal the original Mosaic Records. [ There is not in the decalogue one idea that is not the counterpart, or the paraphrase, of the dogmas and ethics among the Egyptians long before the time of Moses and Aaron. (The Mosaic Law a transcript from the Egyptian Sources: vide Geometry in Religion, 1890)] Nor were they written in the old Hebrew square letters, nor even in the Samaritan characters, for both alphabets belong to a date later than that of Moses, and Hebrew - as it is now known - did not exist in the days of the great lawgiver, either as a language or as an alphabet.
As no statements contained in the records of the Secret Doctrine of the East are regarded as of any value by the world in general, and since to be understood by and convince the reader one has to quote names familiar to him, and use arguments and proofs out of documents which are accessible to all, the following facts may perhaps demonstrate that our assertions are not merely based on the teachings of Occult Records.
Chaldaic and Hebrew ( Page 169) (1) The great Orientalist and scholar, Klaproth, denied positively the antiquity of the so-called Hebrew alphabet, on the ground that the square Hebrew characters in which the Biblical manuscripts are written, and which we use in printing, were probably derived from the Palmyrene writing, or some other Semitic alphabet, so that the Hebrew Bible is written merely in the Chaldaic phonographs of Hebrew words.
The late Dr. Kenealy pertinently remarked that the Jews and Christians rely on
A phonograph of a dead and almost unknown language, as abstruse as the cuneiform letters on the mountains of Assyria, [ Book of God. Kenealy, p.383. The reference to Klaproth is also from this page.]
(2) The attempts made to carry back the square Hebrew character to the time of Esdras (B.C. 458) have all failed.
(3) It is asserted that the Jews took their alphabet from the Babylonians during their captivity. But there are scholars who do not carry the now-known Hebrew square letters beyond the late period of the fourth century, A.D. [ See Asiat. Jour., N.S. vii., p.275, quoted by Kenealy.] The Hebrew Bible is precisely as if Homer were printed, not in Greek, but in English letters; or as if Shakespeare’s works were phonographed in Burmese. [ Book of God, loc.cit.]
(4) Those who maintain that the ancient Hebrew is the same as the Syraic or Chaldaic have to see what is said in Jeremiah, wherein the Lord is made to threaten the house of Israel with bringing against it the mighty and ancient nation of the Chaldaeans: A nation whose language thou knowest not, neither understandest what they say. [ Op.cit., v.15.]
This is quoted by Bishop Walton [ Prolegomena.iii, 13, quoted by Kenealy. p.385.] against the assumption of the identity of Chaldaic and Hebrew, and ought to settle the question.
(5) The real Hebrew of Moses was lost after the seventy years’ captivity, when the Israelites brought back Chaldaic with them and grafted it on their own language, the fusion resulting in a dialectical variety of Chaldaic, the Hebrew tincturing it very slightly and ceasing from that time to be a spoken language.[ See Book of God. p.385. Care should be taken, “ says Butler (quoted by Kenealy. p489), “ to distinguish between the Pentateuch in the Hebrew language but in the letters of the Samaritan alphabet, and the version of the Pentateuch in the Samaritan language. One of the most important differences between the Samaritan and the Hebrew text respects the duration of the period between the deluge and the birth of Abraham. The Samaritan text makes it longer by some centuries than the Hebrew text; and the Septuagint makes it longer by some centuries than the Samaritan.” It is observable that in the authentic translation of the Latin Vulgate, the Roman Church follows the computation expressed in the Hebrew text; and in her Martyrology follows that of the Seventy, both texts being inspired, as she claims.]
(Page 170) As to our statement that the present Old Testament does not contain the original Books of Moses, this is proven by the facts that:
(1) The Samaritans repudiated the Jewish canonical books and their “Law of Moses.” They will have neither the Psalms of David, nor the Prophets, nor the Talmud and Mishna: nothing but the real Books of Moses, and in quite a different edition. [ See Rev. Joseph Wolff’s Journal. p. 200.] The Books of Moses and of Joshua are disfigured out of recognition by the Talmudists, they say,
(2) The “black Jews” of Cochin, Southern India - who know nothing of the Babylonian Captivity or of the ten “lost tribes” (the latter a pure invention of the Rabbis), proving that these Jews must have come to India before the year 600 B.C. - have their Books of Moses which they will show to no one. And these Books of Laws differ greatly from the present scrolls. Nor are they written in the square Hebrew characters (semi-Chaldaic and semi-Palmyrean) but in the archaic letters, as we were assured by one of them - letters entirely unknown to all but themselves and a few Samaritans.
(3) The Karaim Jews of the Crimea - who call themselves the descendants of the true children of Israel, i.e. of the Sadducees - reject the Torah and the Pentateuch of the Synagogue, reject the Sabbath of the Jews (keeping Friday), will have neither the Books of the Prophets nor the Psalms - nothing but their own Books of Moses and what they call his one and real Law.
This makes it plain that the Kabalah of the Jews is but the distorted echo of the Secret Doctrine of the Chaldaeans, and that the real Kabalah is found only in the Chaldaean Book of Numbers now in the possession of some Persian Sufis. Every nation in antiquity had its traditions based on those of the Aryan Secret Doctrine; and each nation points to this day to a Sage of its own race who had received the primordial revelation from, and had recorded it under the orders of, a more or less divine Being. Thus it was with the Jews, as with all others. They had received their Occult Cosmogony and Laws from their Initiate, Moses, and they have now entirely mutilated them.
Adi is the generic name in our Doctrine of all the first men, i.e.., the first speaking races, in each of the seven zones - hence probably “Ad-am.”  
The First Men (Page 171) And such first men, in every nation, are credited with having been taught the divine mysteries of creation. Thus, the Sabaeans (according to a tradition preserved in the Sufi works) say that when the “Third First Man” left the country adjacent to India for Babel, a tree [ A tree is symbolically a book - as “pillar” is another synonym of the same.] was given to him, then another and a third tree, whose leaves recorded the history of all the races; the “Third First Man” meant one who belonged to the Third Root-Race, and yet the Sabaeans call him Adam. The Arabs of Upper Egypt, and the Mohammedans generally have recorded a tradition that the Angel Azaz-el brings a message from the Wisdom-Word of God to Adam whenever he is reborn; this the Sufis explain by adding that this book is given to every Seli-Allah (“the chosen one of God”) for his wise men. The story narrated by the Kabalists -namely, that the book given to Adam before his Fall (a book full of mysteries and signs and events which either had been, were, or were to be) was taken away by the Angel Raziel after Adam's Fall, but again restored to him lest men might lose its wisdom and instruction; that this book was delivered by Adam to Seth, who passed it to Enoch, and the latter to Abraham, and so on in succession to the most wise of every generation - relates to all nations, and not to the Jews alone. For Berosus narrates in his turn that Xisuthrus compiled a book, writing it at the command of his deity, which book was buried in Zipara [ The wife of Moses, one of the seven daughters of a Midian priest, is called Zipora. It was Jethro, the priest of Midian, who initiated Moses, Zipora, one of the seven daughters, being simply one of the seven Occult powers that the Hierophant was and is supposed to pass to the initiated novice.] or Sippara, the City of the Sun, in Ba-bel-on-ya, and was dug up long afterwards and deposited in the temple of Belos; it is from this book that Berosus took his history of the antediluvian dynasties of Gods and Heroes. Aelian (in Nimrod) speaks of a Hawk (emblem of the Sun), who in the days of the beginnings brought to the Egyptians a book containing the wisdom of their religion. The Sam-Sam of the Sabaeans is also a Kabalah, as is the Arabic Zem-Zem (Well of Wisdom). [ See for these details the Book of God, pp. 244, 250 ]
We are told by a very learned Kabalist that Seyffarth assets that the old Egyptian tongue was only old Hebrew, or a Semitic dialect; and he proves this, our correspondent thinks, by sending him “some 500 words in common” in the two languages. This proves very little to our mind. It only shows that the two nations lived together for centuries, and that before adopting the Chaldaean for their phonetic (Page 172) tongue the Jews had adopted the old Coptic or Egyptian. The Israelitish Scriptures drew their hidden wisdom from the primeval Wisdom-Religion that was the source of other Scriptures, only it was sadly degraded by being applied to things and mysteries of this Earth, instead of to those in the higher and ever-present, though invisible, spheres. Their national history, if they can claim any autonomy before their return from the Babylonian captivity, cannot be carried back one day earlier than the time of Moses. The language of Abraham - if Zeruan (Saturn, the emblem of time - the “Sar,” “Saros,” a “cycle”) can be said to have any language - was not Hebrew, but Chaldaic, perhaps Arabic, and still more likely some old Indian dialect. This is shown by numerous proofs, some of which we give here; and unless, indeed, to please the tenacious and stubborn believers in Bible chronology, we cripple the years of our globe to the Procrustean bed of 7,000 years, it becomes self-evident that the Hebrew cannot be called an old language, merely because Adam is supposed to have used it in the Garden of Eden. Bunsen says in Egypt’s Place in Universal History that in the Chaldean tribe immediately connected with Abraham, we find reminiscences of dates disfigured and misunderstood as genealogies of single men, or figures of epochs. The Abrahamic recollections go back at least three millennia beyond the grandfather of Jacob [ Op. cit. V. 85.]  
The Bible of the Jews has ever been an Esoteric Book in its hidden meaning, but this meaning has not remained one and the same throughout since the days of Moses. It is useless, considering the limited space we can give to this subject, to attempt anything like the detailed history of the vicissitudes of the so-called Pentateuch, and besides, the history is too well known to need lengthy disquisitions. Whatever was, or was not, the Mosaic Book of Creation - from Genesis down to the Prophets - the Pentateuch of today is not the same. It is sufficient to read the criticisms of Erasmus, and even of Sir Isaac Newton, to see clearly that the Hebrew Scriptures had been tampered with and re -modelled, had been lost and rewritten, a dozen times before the days of Ezra. This Ezra himself may yet one day turn out to have been Azara; the Chaldaean priest of the Fire and Sun-God, a renegade who through his desire of becoming a ruler, and in order to create an Ethnarchy, restored that old lost Jewish Books in his own way.
Many Events Not Historical- (Page 173) It was an easy thing for one versed in the secret system of Esoteric numerals, or Symbology, to put together events from the stray books that had been preserved by various tribes, and make of them an apparently harmonious narrative of creation and of the evolution of the Judaean race. But in its hidden meaning, from Genesis to the last word of Deuteronomy, the Pentateuch is the symbolical narrative of the sexes, and is an apotheosos of Phallicism, under astronomical and physiological personations. [ As is fully shown in the Source of Measures and other works.] Its co-ordination, however, is only apparent; and the human hand appears at every moment, is found everywhere in the “Book of God.” Hence the Kings of Edom discuss in Genesis before any king had reigned in Israel; Moses records his own death, and Aaron dies twice and is buried in two different places, to say nothing of other trifles. For the Kabalist they are trifles, for he knows that all these events are not history, but are simply the cloak designed to envelope and hide various physiological peculiarities; but for the sincere Christian, who accepts all these “dark sayings” in good faith, it matters a good deal. Solomon may very well be regarded as a myth [ Surely even Masons would never claim the actual existence of Solomon? As Kenealy shows, he is not noticed by Herodotus, nor by Plato, nor by any writer of standing. It is most extraordinary, he says, “that the Jewish nation, over whom but a few years before the mighty Solomon had reigned in all his glory, with a magnificence scarcely equalled by the greatest monarchs, spending nearly eight thousand millions of gold on a temple, was overlooked by the historian Herodotus, writing of Egypt on the one hand, and of Babylon on the other - visiting both places, and of course passing almost necessarily within a few miles of the splendid capital of the national Jerusalem? How can this be accounted for? “ he asks (p.457). Nay, not only are there no proofs of the twelve tribes of Israel having ever existed, but Herodotus, the most accurate of historians, who was in Assyria when Ezra flourished, never mentions the Israelites at all: and Herodotus was born in 484 B.C. How is this?] by the Masons, as they lose nothing by it, for all their secrets are Kabalistic and allegorical for those few, at any rate, who understand them. For the Christian, however, to give up Solomon, the son of David - from whom Jesus is made to descend - involves a real loss. But how even the Kabalists can claim great antiquity for the Hebrew texts of the old Biblical scrolls now possessed by the scholars is not made at all apparent. For it is certainly a fact of history, based on the confessions of the Jews themselves, and of Christians likewise, that:
The Scriptures having perished in the captivity of Nabuchodonozar, Esdras, the Levite, the priest, in the times of Artaxerxes, king of the Persians, having become inspired, in the exercise of prophecy restored again the whole of the ancient Scriptures. [ Clement, Stromateis. XXII.] (Page 174) One must have a strong belief in “Esdras,” and especially in his good faith, to accept the now- existing copies as genuine Mosaic Books; for: Assuming that the copies, or rather phonographs which had been made by Hilkiah and Esdras, and the various anonymous editors, were really true and genuine, they must have been wholly exterminated by Antiochus; and the versions of the Old Testament which now subsist must have been made by Judas, or by some unknown compilers, probably from the Greek of the Seventy, long after the appearance and death of Jesus. [ Book of God. p.408.]
The Bible, therefore, as it is now (the Hebrew texts, that is), depends for its accuracy on the genuineness of the Septuagint; this, we are again told, was written miraculously by the Seventy, in Greek, and the original copy having been lost since that time, our texts are retranslated back into Hebrew from that language. But in this vicious circle of proofs we once more have to rely upon the good faith of two Jews - Josephus and Philo Judaeus of Alexandria - these two Historians being the only witnesses that the Septuagint was written under the circumstances narrated. And yet it is just these circumstances that are very little calculated to inspire one with confidence. For what does Josephus tell us? He says that Ptolemy Philadelphus, desiring to read the Hebrew Law in Greek, wrote to Eleazar, the high-priest of the Jews, begging him to send him six men from each of the twelve tribes, who should make a translation for him. Then follows a truly miraculous story, vouchsafed by Aristeas, of these seventy-two men from the twelve tribes of Israel, who, shut up in an island, compiled their translation in exactly seventy-two days, etc.
All this is very edifying, and one might have had very little reason to doubt the story, had not the “ten lost tribes” been made to play their part in it. How could these tribes, lost between 700 and 900 B.C., each send six men some centuries later, to satisfy the whim of Ptolemy, and to disappear once more immediately afterwards from the horizon? A miracle, verily.  
We are expected, nevertheless, to regard such documents as the Septuagint as containing direct divine revelation: Documents originally written in a tongue about which nobody now knows anything; written by authors that are practically mythical, and at dates as to which no one is able even to make a defensible surmise; documents of the original copies of which there does not now remain a shred.
The Real Hebrew Characters Lost - (Page 175) Yet people will persist in talking of the ancient Hebrew, as if there were any man left in the world who knows one word of it. So little, indeed was Hebrew known that both the Septuagint and the New Testament had to be written in a heathen language (the Greek), and no better reasons for it given than what Hutchinson says, namely, that the Holy Ghost chose to write the New Testament in Greek.
The Hebrew language is considered to be very old, and yet there exists no trace of it anywhere on the old monuments, not even in Chaldaea. Among the great number of inscriptions of various kinds found in the ruins of that country: One in the Hebrew Chaldee letter and language has never been found; nor has a single authentic medal or gem in this newfangled character been ever discovered, which could carry it even to the days of Jesus. [ Book of God. p.453.]  
The original Book of Daniel is written in a dialect which is a mixture of Hebrew and Aramaic; it is not even in Chaldaic, with the exception of a few verses interpolated later on. According to Sir. W. Jones and other Orientalists, the oldest discoverable languages of Persia are the Chaldaic and Sanskrit, and there is no trace of the “Hebrew” in these. It would be very surprising if there were, since the Hebrew known to the Philologists does not date earlier than 500 B.C., and its characters belong to a far later period still. Thus, while the real Hebrew characters, if not altogether lost are nevertheless so hopelessly transformed A mere inspection of the alphabet showing that it has been shaped and made regular, in doing which the characteristic marks of some of the letters have been retrenched in order to make them more square and uniform - [ Asiatic Journal, VII., p.275, quoted by Kenealy.]
That no one but an initiated Rabbi of Samaria or a “Jain” could read them, the new system of the masoretic points has made them a sphinx-riddle for all. Punctuation is now to be found everywhere in all the later manuscripts, and by means of it anything can be made of a text; a Hebrew scholar can put on the texts any interpretation he likes. Two instances given by Kenealy will suffice:
In Genesis,x1ix. 21, we read:
Naphtali is a hind let loose; he giveth goodly words.
By only a slight alternation of the points Bochart changes this into:
Napthali is a spreading tree, shooting forth beautiful branches.
So again, in Psalms (xxix.9), instead of:(Page 176)
The voice of the Lord maketh the hind to calve, and discovereth the forests;
Bishop Lowth gives:
The voice of the Lord striketh the oak, and discovereth the forests.
The same word in Hebrew signifies “God” and “nothing,” etc. [ Book of God. p.385.]
With regard to the claim made by some Kabalists that there was in antiquity one knowledge and one language, this claim is also our own, and it is very just. Only it must be added, to make the thing clear, that this knowledge and language have both been esoteric every since the submersion of the Atlanteans. The Tower of Babel myth relates to that enforced secrecy. Men falling into sin were regarded as no longer trustworthy for the reception of such knowledge, and, from being universal, it became limited to the few. Thus, the “one-lip” - or the Mystery-language - being gradually denied to subsequent generations, all the nations became severally restricted to their own national tongue; and forgetting the primeval Wisdom- language, they stated that the Lord - one of the chief Lords or Hierophants of the Mysteries of the Java Aleim - had confounded the languages of all the earth, so that the sinners could understand one another’s speech no longer. But Initiates remained in every land and nation, and the Israelites, like all others, had their learned Adepts. One of the keys to this Universal Knowledge is a pure geometrical and numerical system, the alphabet of every great nation having a numerical value for every letter, [ Speaking of the hidden meaning of the Sanskrit words, Mr. T. Subba Row, in his able article on “The Twelve Signs of the Zodiac.” gives some advice as to the way in which one should proceed to find out “the deep significance of ancient Sanskrit nomenclature in the old Aryan myths. 1. Find out the synonyms of the word used which have other meanings. 2. Find out the numerical value of the letters composing of the word according to the methods of the ancient Tântrik works [Tântrika Shastra - works on Incantation and Magic ]. 3. Examine the ancient myths or allegories if there are any, which have any special connection with the word in question. 4. Permute the different syllables composing the word and examine the new combinations that will thus be formed and their meanings.” etc. But he does not give the principal rule. And no doubt he is quite right. The Tântrika Shâstras are as old as Magic itself. Have they also borrowed their Esotericism from the Hebrews?] and, moreover, a system of permutation of syllables and synonyms which is carried to perfection in the Indian Occult methods, and which the Hebrew certainly has not. This one system, containing the elements of Geometry and Numeration, was used by the Jews for the purpose of concealing their Esoteric creed under the mask of a popular and national monotheistic Religion. The last who knew the system to perfection were the learned and “atheistical” Sadducees, the greatest enemies of the pretensions of the Pharisees and of their confused notions brought from Babylon.  
Hebrew Esotericism Not Primitive-(Page 177) Yes, the Sadducees, the Illusionists, who maintained that the Soul, the Angels, and all similar Beings, were illusions because they were temporary - thus showing themselves at one with Eastern Esotericism. And since they rejected every book and Scripture, with the exception of the Law of Moses, it seems that the latter must have been very different from what it is now. [ Their founder, Sadoc, was the pupil, through Antigonus Saccho, of Simon the Just. They had their own secret Book of the Law ever since the foundation of their sect (about 400 B.C.) and this volume was unknown to the masses. At the same time of the Separation the Samaritans recognized only the Book of the Law of Moses and the Book of Joshua, and their Pentateuch is far older, and is different from the Septuagint. In 168 B.C. Jerusalem had its temple plundered, and its Sacred Books - namely, the Bible made up by Ezra and finished by Judas Maccabeus - were lost (see Burder’s Josephus, vol. ii. pp. 331-335): after which the Massorah completed the work of destruction (even of Ezra’s once-more adjusted Bible) begun by the change into square from horned letters. Therefore the later Pentateuch accepted by the Pharisees was rejected and laughed at by the Sadducees. They are generally called atheists; yet, since those learned men, who made no secret of their freethought, furnished from among their number the most eminent of the Jewish high-priests, this seems impossible. How could the Pharisees and the other two believing and pious sects allow notorious atheists to be selected for such posts? The answer is difficult to find for bigotry and for believers in a personal, anthropomorphic God but very easy for those who accept facts. The Sadducees were called atheists because they believed as the initiated Moses believed, thus differing very widely from the latter made-up Jewish legislator and hero of Mount Sinai.]
The whole of the foregoing is written with an eye to our Kabalists. Great scholars as some of them undoubtedly are, they are nevertheless wrong to hang the harps of their faith on the willows of Talmudic growth - on the Hebrew scrolls, whether in square or pointed characters, now in our public libraries, museums, or even in the collections of Paleographers. There do not remain half-a-dozen copies from the true Mosaic Hebrew scrolls in the whole world. And those who are in possession of these - as we indicated a few pages back - would not part with them, or even allow them to be examined, on any consideration whatever. How then can any Kabalist claim priority for Hebrew Esotericism, and say, as does one of our correspondents, that “the Hebrew has come down from a far remoter antiquity than any of them [whether Egyptian or even Sanskrit!], and that it was the source, or nearer to the old original source, than any of them”? [ The measurements of the Great Pyramid being those of the temple of Solomon, of the Ark of the Covenant, etc., according to Piazzi Smythe and the author of the Source of Measures, and the Pyramid of Gizeh being shown on astronomical calculations to have been built 4950 B.C., and Moses having written his books - for the sake of argument - not even half that time before our era, how can this be? Surely if any one borrowed from the other, it is not the Pharaohs from Moses. Even philology shows not only the Egyptian, but even the Mongolian, older than the Hebrew.]
As our correspondent says: “It becomes more convincing to me every day that in a far past time there was a mighty civilization with (Page 178) enormous learning, which had a common language over the earth, as to which its essence can be recovered from the fragments which now exist.”
Aye, there existed indeed a mighty civilization, and a still mightier secret learning and knowledge, the entire scope of which can never be discovered by Geometry and the Kabalah alone: for there are seven keys to the large entrance-door, and not one, nor even two, keys can ever open it sufficiently to allow more than glimpses of what lies within.  
Every scholar must be aware that there are two distinct styles - two schools, so to speak - plainly traceable in the Hebrew Scriptures: the Elohistic and the Jehovistic. The portions belonging to these respectively are so blended together, so completely mixed up by later hands, that often all external characteristics are lost. Yet it is also known that the two schools were antagonistic; that the one taught esoteric, the other exoteric, or theological doctrines; that the one, the Elohists, were Seers (Roch), whereas the other, the Jehovists, were prophets (Nabhi) [ This alone shows how the Books of Moses were tampered with. In Samuel (ix.9), it is said: “He that is now a prophet [Nabhi] was beforetime called a Seer [Roch].” Now since before Samuel, the word “Roch” is met nowhere in the Pentateuch, but its place is always taken by that of “Nabhi,” this proves clearly that the Mosaic text has been replaced by that of the later Levites. (See for fuller details Jewish Antiquities, by the Rev. D. Jennings. D.D.) ] and that the latter - who later became Rabbis - were generally only nominally prophets by virtue of their official position, as the Pope is called the infallible and inspired vicegerent of God. That, again, the Elohists meant by “Elohim” “forces,” identifying their Deity, as in the Secret Doctrine, with Nature; while the Jehovists made of Jehovah a personal God externally, and used the term simply as a phallic symbol - a number of them secretly disbelieving even in metaphysical, abstract Nature, and synthesizing all on the terrestrial scale. Finally, the Elohists made of man the divine incarnate image of the Elohim, emanated first in all Creation; and the Jehovists show him as the last, the crowning glory of the animal creation, instead of his being the head of all the sensible beings on earth. ( This is reversed by some Kabalists, but the reversion is due to the designedly-produced confusion in the texts, especially in the first four chapters of Genesis.)  
Take the Zohar and find in it the description relating to Ain-Suph, the Western or Semitic Parabrahman. What passages have come so nearly up to the Vedantic ideal as the following:
The creation [the evolved Universe] is the garment of that which has no name, the garment woven from the Deity’s own substance. [ Zohar. i.2a.]
The Concealed of all the Concealed-(Page 179) Between that which is Ain or “nothing,” and the Heavenly Man, there is an Impersonal First Cause, however, of which it is said:
Before It gave any shape to this world, before It produced any form, It was alone, without form or similitude to anything else. Who, can comprehend It, how It was before the creation, since It was formless? Hence it is forbidden to represent It by any form, similitude, or even by Its sacred name, by a single letter or a single point. [ Zohar, 42b.]
The sentence that follows, however, is an evident later interpolation; for it draws attention to a complete contradiction:
And to this the words (Deut. iv. 15), refer - “Ye saw no manner of similitude on the day the Lord spake unto you.”  
But this reference to Chapter iv. of Deuteronomy, when in Chapter v, God is mentioned as speaking “face to face” with the people, is very clumsy.
Not one of the names given to Jehovah in the Bible has any reference whatever to either Ain-Suph or the Impersonal First-Cause (which is the Logos) of the Kabalah; but they all refer to the Emanations.
It says;
For although to reveal itself to us, the concealed of all the concealed sent forth the Ten Emanations [Sephiroth] called the Form of God, Form of the Heavenly Man, yet since even this luminous form was too dazzling for our vision, it had to assume another form, or had to put on another garment, which is the Universe. The Universe, therefore, or the visible world, is a farther expansion of the Divine Substance, and is called in the Kabalah “The Garment of God.” [Zohar, i.2a. See Dr. Ch. Ginsburg’s essay on The Cabbalah, its Doctrines, Developments and Literature.]
This is the doctrine of all the Hindu Puranas, especially that of the Vishnu Purâna. Vishnu pervades the Universe and is that Universe; Brahmâ enters the Mundane Egg, and issues from it as the Universe; Brahmâ even dies with it and there remains only Brahman , the impersonal, the eternal, the unborn, and the unqualifiable. The Ain-Suph of the Chaldeans and later of the Jews is assuredly a copy of the Vaidic Deity; while the “Heavenly Adam,” the Macrocosm which unites in itself the totality of beings and is the Esse of the visible Universe, finds his original in the Puranic Brahmâ. In Sod,“the Secret of the Law,” one recognizes the expressions used in the oldest fragments of the Gupta Vidyâ, the Secret Knowledge. And it is not venturing too much to say that even a Rabbi quite familiar with his own special Rabbinical Hebrew would only comprehend its secrets thoroughly if he added to (Page 180) his learning a serious knowledge of the Hindu philosophies. Let us turn to Stanza I. of the Book of Dzyan for an example.
The Zohar premises, as does the Secret Doctrine, a universal, eternal Essence, passive - because absolute - in all that men call attributes. The pregenetic or pre-cosmical Triad is a pure metaphysical abstraction. The notion of a triple hypostasis in one Unknown Divine Essence is as old as speech and thought. Hiranyagarbha, Hari, and Shankara - the Creator, the Preserver, and the Destroyer - are the three manifested attributes of it, appearing and disappearing with Kosmos; the visible Triangle, so to speak, on the plane of the ever-invisible Circle. This is the primeval root-thought of thinking Humanity; the Pythagorean Triangle emanation from the ever-concealed Monad, or the Central Point.
Plato speaks of it and Plotinus calls it an ancient doctrine, on which Cudworth remarks that:
Since Orpheus, Pythagoras, and Plato, who all of them asserted a Trinity of divine hypostases, unquestionably derived their doctrine from the Egyptians, it may be reasonably suspected that the Egyptians did the like before them. [ Cudworth, I. iii. quoted by Wilson. Vishnu Purana, i. 14, note.]  
The Egyptians certainly derived their Trinity from the Indians. Wilson justly observes:
As, however, the Grecian accounts and those of the Egyptians are much more perplexed and unsatisfactory than those of the Hindus, it is most probable that we find amongst them the doctrine in its most original, as well as most methodical and significant form. [ Vishnu Purana. I, 14 ]
This, then, is the meaning:
“Darkness alone filled the Boundless All, for Father, Mother and Son were once more One.” [ Stanza i. 4. ]
Space was, and is ever, as it is between the Manvantara. The Universe in its pre-kosmic state was once more homogeneous and one - outside its aspects. This was a Kabalistic, and is now a Christian teaching.
As is constantly shown in the Zohar, the Infinite Unity, or Ain-Suph, is ever placed outside human thought and appreciation; and in Sepher Jetzirah we see the Spirit of God - the Logos, not the Deity itself  
One is the Spirit of the Living God . . Who liveth forever. Voice, Spirit, [of the spirit], and Word: this is the Holy Spirit, [ Mishna, i. 9.]
Three-in-one and Four - (Page 181) - and the Quaternary. From this Cube emanates the whole Kosmos.
Says the Secret Doctrine:
“It is called to life. The mystic Cube in which rests the Creative Idea, the manifesting Mantra [or articulate speech - Vâch] and the holy Pûrusha [both radiations of prima material] exist in the Eternity in the Divine Substance in their latent state. -during Pralaya.
And in the Sepher Jetzirah, when the Three-in-One are to be called into being - by the manifestation of Shekinah, the first effulgency or radiation in the manifesting Kosmos - the “Spirit of God,” or Number One, [ In its manifested state it becomes Ten, the Universe. In the Chaldaean Kabalah it is sexless. In the Jewish, Shekinah is female, and the early Christians and Gnostics regarded the Holy Ghost, as a female potency. In the Book of Numbers “Shekina” is made to drop the final “h” that makes it a female potency. Nârâyana, the Mover on the Waters, is also sexless: but it is our firm belief that Shekinah and Daiviprakriti, the “Light of the Logos,” are one and the same thing philosophically.] fructifies and awakens the dual Potency, Number Two, Air, and Number Three, Water; in these “are darkness and emptiness, slime and dung” - which is Chaos, the Tohu-Vah-Bohu. The Air and Water emanate Number Four, Ether or Fire, the Son. This is the Kabalistic Quaternary. This Fourth Number, which in the manifested Kosmos is the One, or the Creative God, is with the Hindus the “Ancient,” Sanat, the Prajâpati of the Vedas and the Brahmâ of the Brâhmans - the heavenly Androgyne, as he becomes the male only after separating himself into two bodies, Vâch and Virâj. With the Kabalists, he is at first the Jah-Havah, only later becoming Jehovah, like Virâj, his prototype; after separating himself as Adam-Kadmon into Adam and Eve in the formless, and into Cain-Abel in the semi-objective world, he became finally the Jah-Havah, or man and woman, in Enoch, the son of Seth.
For, the true meaning of the compound name of Jehovah - of which, unvoweled, you can make almost anything - is: men and women, or humanity composed of its two sexes. From the first chapter to the end of the fourth chapter of Genesis every name is a permutation of another name, and every personage is at the same time somebody else. A Kabalist traces Jehovah from the Adam of earth to Seth, the third son or rather race - of Adam. [ The Elohim create the Adam of dust, and in him Jehovah-Binah separates himself into Eve, after which the male portion of God becomes the Serpent, tempts himself in Eve, then creates himself in her as Cain, passes into Seth, and scatters from Enoch, the Son of Man, or Humanity, as Jodheva.] Thus Seth is Jehovah male; and Enos, (Page 182) being a permutation of Cain and Abel, is Jehovah male and female, or our mankind. The Hindu Brahmâ-Virâj, Virâj-Manu, and Manu-Vaivasvata, with his daughter and wife, Vâch, present the greatest analogy with these personages - for anyone who will take the trouble of studying the subject in both the Bible and the Purânas. It is said of Brahma that he created himself as Manu, and that he was born of, and was identical with, his original self, while he constituted the female portion Shâta-rupa” (hundred-formed) In this Hindu Eve, “the mother of all living beings,” Brahmâ created Virâj, who is himself, but on a lower scale, as Cain is Jehovah on an inferior scale: both are the first males of the Third Race. The same idea is illustrated in the Hebrew name of God ),.) theson,and“He” (.) themother,“Vau” (.) Readfromrighttoleft“Jod” (") is thefather.“He” (..( repeated at the end of the word, is generation, the act of birth, materiality. This is surely a sufficient reason why the God of the Jews and Christians should be personal, as much as the male Brahma, Vishnu, or Shiva of the orthodox, exoteric Hindu.
Thus the term of Jhvh alone - now accepted as the name of “One living [male] God” - will yield, if seriously studied, not only the whole mystery of Being (in the Biblical sense,) but also that of the Occult Theogony, from the highest divine Being, the third in order, down to man. As shown by the best Hebraists:
The verbal or Hâyâh, or E-y-e, means to be, to exist, while or Chayah or Hy- e, means to live, as motion of existence.[ The Source of Measures. p.5 ]
Hence Eve stands as the evolution and the never-ceasing “becoming” of Nature. Now if we take the almost untranslatable Sanskrit word Sat, which means the quintessence of absolute immutable Being, or Be-ness - as it has been rendered by an able Hindu Occultist - we shall find no equivalent for it in any language; but it may be regarded as most closely resembling “Ain,” or “En-Suph,” Boundless Being. Then the term Hâyâh, “to be,” as passive, changeless, yet manifested existence may perhaps be rendered by the Sanskrit Jivatma, universal life or soul, in its secondary or cosmic meaning; while “Châyâh,” “to live,” as “motion of existence,” is simply Prâna, the ever-changing life in its objective sense. It is at the head of this third category that the Occultist finds Jehovah - the Mother, Binah, and the Father, Arelim.
The Septenary Sephira- (Page 183) This is made plain in the Zohar, when the emanation and evolution of the Sephiroth are explained: First, Ain-Suph, then Shekinah, the Garment or Veil of Infinite Light, then Sephira or the Kadmon, and, thus making the fourth, the spiritual Substance sent forth from the Infinite Light. This Sephira is called the Crown, Kether, and has besides, six other names - in all seven. These names are: 1. Kether; 2. the Aged; 3. the Primordial Point; 4. the White Head; 5. the Long Face; 6. the Inscrutable Height; and 7. Ehejeh (“I am”.) [ This identifies Sephira, the third potency, with Jehovah the Lord, who says to Moses out of the burning bush: “(Here) I am.” (Exodus, iii.4). At this time the “Lord” has not yet become Jehovah. It was not the one male God who spoke, but the Elohim manifested, or the Sephiroth in their manifested collectivity of seven, contained in the triple Sephira.] This Septenary Sephira is said to contain in itself the nine Sephiroth. But before showing how she brought them forth, let us read an explanation about the Sephiroth in the Talmud, which gives it as an archaic tradition, or Kabalah.
There are three groups (or orders) of Sephiroth: 1. The Sephiroth called “divine attributes” (the Triad in the Holy Quaternary); 2. the sidereal (personal) Sephiroth; 3. the metaphysical Sephiroth, or a periphrasis of Jehovah, who are the first three Sephiroth (Kether, Chokmah and Binah), the rest of the seven being the personal “Seven Spirits of the Presence” (also of the planets, therefore). Speaking of these, the angels are meant, though not because they are seven, but because they represent the seven Sephiroth which contain in them the universality of the Angels.
This shows (a) that, when the first four Sephiroth are separated, as a Triad-Quaternary - Sephira being its synthesis - there remain only seven Sephiroth, as there are seven Rishis; these become ten when the Quaternary, or the first divine Cube, is scattered into units; and (b) that while Jehovah might have been viewed as the Deity, if he be included in the three divine groups or orders of the Sephiroth, the collective Elohim, or the quaternary indivisible Kether, once that he becomes a male God, he is not more than one of the Builders of the lower group - a Jewish Brahmâ. [ The Brahmans were wise in their generation when they gradually, for no other reason than this, abandoned Brahmâ, and paid less attention to him individually than to any other deity. As an abstract synthesis they worshipped him collectively and in every God, each of which represents him. As Brâhma, the male, he is far lower than Shiva, the Lingam, who personates universal generation, or Vishnu, the preserver - both Shiva and Vishnu being the regenerators of life after destruction. The Christians might do worse than follow their example, and worship God in Spirit, and not in the male Creator.] A demonstration is now attempted.
The first Sephira, containing the other nine, brought them forth in (Page 184) this order: (2) Hokmah (Chokmah, or Wisdom), a masculine active potency represented among the divine names as Jah; and, as a permutation or an evolution into lower forms in this instance - becoming the Auphanim (or the Wheels - cosmic rotation of matter) among the army, or the angelic hosts. From this Chokmah emanated a feminine passive potency called (3) Intelligence, Binah, whose divine name is Jehovah, and whose angelic name, among the Builders and Hosts, is Arelim. [ A plural word, signifying a collective host generically: literally, the “strong lion.”] It is from the union of these two potencies, male and female (or Chokmah and Binah) that emanated all the other Sephiroth, the seven orders of the Builders. Now if we call Jehovah by his divine name, then he becomes at best and forthwith “a female passive” potency in Chaos. And if we view him as a male God, he is no more than one of many, an Angel, Arelim. But straining the analysis to its highest point, and if his male name Jah, that of Wisdom, be allowed to him, still he is not the “Highest and the one Living God;” for he is contained with many others within Sephira, and Sephira herself is a third Potency in Occultism, though regarded as the first in the exoteric Kabalah and is one, moreover, of lesser importance than the Vaidic Aditi, or the Primordial Water of Space, which becomes after many a permutation of the Astral Light of the Kabalist.  
Thus the Kabalah, as we have it now, is shown to be of the greatest importance in explaining the allegories and “dark sayings” of the Bible. As an Esoteric work upon the mysteries of creation, however, it is almost worthless as it is now disfigured, unless checked by the Chaldaean Book of Numbers or by the tenets of the Easter Secret Science, or Esoteric Wisdom. The Western nations have neither the original Kabalah, nor yet the Mosaic Bible.
Finally, it is demonstrated by internal as well as by external evidence, on the testimony of the best European Hebraists, and the confessions of the learned Jewish Rabbis themselves, that “an ancient document forms the essential basis of the Bible, which received very considerable insertions and supplements;” and that “the Pentateuch arose out of the primitive or older document by means of a supplementary one.” Therefore in the absence of the Book of Numbers,, [ The writer possesses only a few extracts, some dozen pages in all, verbatim quotations from that priceless work, of which but two or three copies, perhaps, are still extant.] the Kabalists of the West are only entitled to come to definite conclusions, when they have at hand some data at least from that “ancient document” - (Page 185) data now found scattered throughout Egyptian papyri, Assyrian tiles, and the traditions preserved by the descendants of the disciples of the last Nazars. Instead of that, most of them accept as their authorities and infallible guides Fabre d’Olivet - who was a man of immense erudition and of speculative mind, but neither a Kabalist nor an Occultist, either Western or Eastern - and the Mason Ragon, the greatest of the “Widow’s sons,” who was even less of an Orientalist than d’Olivet, for Sanskrit learning was almost unknown in the days of both these eminent scholars.




Hăy diệt . . .

A. B. - Mỗi qui tắc ngắn đều khởi đầu bằng danh từ "diệt". Điều cần thiết phải hiểu cho đúng nghĩa chữ diệt ở đây. Có hai cách loại trừ hay tiêu diệt một tư tưởng xấu, một hành động xấu. Chúng ta hăy khảo sát tư tưởng trước nhất, v́ bởi tư tưởng mà bị tiêu diệt rồi th́ các thứ khác c̣n lại cũng bị tiêu diệt một cách dễ dàng. Thí dụ : một tư tưởng xấu phát sinh trong trí một người nào đó, y nghiệm thấy rằng tư tưởng ấy có một khuynh hướng tự lập đi lập lại măi. Thường thường hành động đầu tiên của y là chiến đấu với tư tưởng ấy bằng cách chống lại với tất cả sức mạnh của ḿnh và đánh đuổi nó mănh liệt như khi y đối địch với kẻ thù bằng thịt bằng xương vậy. Nhất định y phải tống khứ tư tưởng ấy ra khỏi trí, y chụp lấy hai vai nó và liệng quách nó ra ngoài. Tuy nhiên, phương pháp nầy chưa phải hoàn hảo, v́ nó không biết cái định luật to tát đương vận hành khắp nơi trong thiên nhiên là sức động và sức phản động, vừa cân nhau vừa chống nhau. Huynh liệng một quả banh vô vách, banh sẽ dội trở lại, trúng huynh nhẹ nếu huynh liệng nó nhẹ, trúng huynh mạnh nếu huynh liệng nó mạnh. Cũng một nguyên tắc như thế đó được xác nhận khắp mọi nơi. Giả tỉ huynh đuổi một tư tưởng ra khỏi trí huynh mănh liệt khi có một sức phản động rơ rệt phát sinh. Huynh không chống nổi sức phản động ấy, huynh nhượng bộ tức là huynh cảm thấy ḿnh đuối sức thực sự và tư tưởng nầy có thể trở lại trí huynh với một sức mạnh càng mănh liệt thêm lên. Tinh lực huynh đem ra dùng thâm nhập vào tư tưởng, nó trở lại với huynh và bắt huynh phải mở lại một cuộc chiến đấu khác nữa. Ở trong t́nh trạng nầy, người ta có thể đôi khi chiến đấu trong nhiều tuần lễ, nhiều tháng hoặc nhiều năm mà không thấy ích lợi ǵ cả. Tuy nhiên, nhờ thời gian, huynh có thể diệt được một tư tưởng xấu, nhưng phải chịu tiêu hao một phần lớn sức lực, tinh lực và trí lực của huynh cho đến đỗi cuộc chiến đấu ấy sẽ đưa đến kết quả là một phần nào trong lănh vực của Thể Trí bị chai cứng và suy nhược đi. Có một phương pháp khác để diệt tư tưởng là cách thay thế tư tưởng xấu bằng một tư tưởng tốt cùng loại tương phản nhau. Huynh bắt đầu khảo cứu kỹ lưỡng vấn đề nầy và nhất định xem tư tưởng tốt nào trái nghịch với tư tưởng xấu đó. Huynh hăy phát sinh tư tưởng mới trong trí huynh một cách trầm tĩnh và khi nào tư tưởng xấu đột hiện, huynh hăy nghĩ đến tư tưởng tốt đối lập với tư tưởng xấu ấy đặng thay thế nó. Huynh có thể thay thế tư tưởng như thế nầy : Tánh kiêu hănh thay thế bằng đức từ bi, sự nóng giận thay thế bằng t́nh thương yêu, sự lo sợ thay thế bằng ḷng hâm mộ, ḷng vật dục thấp hèn thay thế bằng tư tưởng trong sạch, tự trọng, danh dự và các tư tưởng tương tợ khác. Huynh cũng có thể chú định vào tư tưởng sùng kính Đức Chơn Sư, v́ đức tánh nầy biểu lộ luôn luôn nơi Ngài và huynh có thể quên ḿnh đi bằng cách tưởng nghĩ đến Ngài. Thể Trí của con người không thể nào tập trung một lúc hai đối tượng khác nhau được, nếu huynh chú trọng vào một tư tưởng tốt th́ tự nhiên tư tưởng xấu bị đuổi ra khỏi Trí mà không cần phải dùng sức đối kháng. Trí lực không bị phung phí và sinh lực cũng không bị tiêu hao. Tư tưởng tốt sẽ lấy sức lại liền, Thể Trí khỏi bị tư tưởng xấu tấn công và không c̣n ứng đáp với tư tưởng cùng loại đó nữa. V́ vậy, tóm lại, huynh đă diệt cái xấu bằng cách làm tăng sức và phấn khởi cái tốt tương phản với nó. Dường như khi rút hết sinh lực của tư tưởng xấu đi th́ nó chỉ c̣n là một cái vỏ trống không. Diệt tư tưởng theo cách nầy th́ rất hiệu nghiệm. Thế nên, chúng ta có hai phương pháp để diệt trừ tư tưởng : Phương pháp thứ nhứt là phương pháp tiêu diệt. Phương pháp thứ hai là phương pháp khai triển. Phương pháp thứ nhứt thường được những người mới bước chân vào đường Tả Đạo đem ra dùng, nó trái nghịch với Thiên ư. Phương pháp thứ hai là sự tiến hóa đúng theo Thiên Cơ đă định. Hai con đường đó đều mở rộng cho chúng ta được tự do chọn lựa. Trong cơi thế gian nầy, tất cả đều tiến hóa, tất cả đều theo con đường nầy hoặc con đường nọ. Trong lănh vực Thái Dương Hệ của Đấng Tối Cao mà trong đó phát triển H́nh Thức của Ngài, có một phần tự do ư chí nghĩa là những lănh vực ấy có thể hoạt động ḥa hợp với Thiên ư hay là hoạt động một cách độc lập như những cá nhân riêng biệt. Kẻ nào hợp tác với Đấng Tối Cao, chung cuộc sẽ theo đường Chánh Đạo, c̣n kẻ nào cố tâm chọn lối sống riêng biệt th́ sắp sửa đi trên đường Tả Đạo. Nói một cách tổng quát th́ tất cả điều ǵ dẫn đến sự cô độc th́ thúc giục con người qua bên Tả Đạo, c̣n tất cả điều ǵ hướng về sự hợp nhất th́ dắt con người qua bên Chánh Đạo. Những người theo học phái Tả Đạo, diệt mất thiện cảm, t́nh thương và ḷng bác ái, bởi v́ họ nhận thấy rằng những đức tánh nầy là nguyên nhân của sự đau khổ và ngoài ra chúng nó c̣n ngăn trở sự khai mở những phép thần thông. Cho nên, phương pháp tiêu diệt thường được những vị t́m luyện phép thần thông vào mưu đồ lợi ích khác ưa thích v́ những việc ấy họ xem như là điều hoài bảo của kiếp sống hiện tại, và như thế, để củng cố và thỏa thích bản ngă riêng biệt. Họ không bao giờ nghĩ đến hạnh phúc chung của toàn thể, v́ họ chăm chú vào sự tiến bộ và sự thắng lợi riêng của họ. Họ tiêu diệt mănh liệt, trong bản tính của họ, tất cả những ǵ làm ngăn trở sự phát triển phép thần thông. Họ cũng tiêu diệt luôn t́nh thương v́ họ cho đức tánh đó dẫn đến sự phiền năo và họ tiến đến sự lănh đạm rất dễ dàng bằng cách diệt mất t́nh thương hơn là bằng cách phát triển càng ngày càng sâu đạm thêm ḷng cảm xúc. Phương pháp đem ra dạy chúng ta là phương pháp hợp nhất, ấy là con đường mà kẻ Đệ Tử phải ứng đáp với tất cả những tiếng kêu đau thương trong quyển Tiếng Nói Vô Thinh đă nhấn mạnh. Đệ Tử không được thâu hẹp mà phải phát triển đời sống ḿnh. Nó phải tùng phục Luật Trời mà không được chống lại, th́ tự nhiên, lúc bấy giờ, Luật Trời sẽ đứng một bên nó. Phương pháp của Đệ Tử nhắc nhở ta nhớ đến cách đấu vật của Nhật Bổn và trong cuộc chiến đấu ấy, người thắng trận là nhờ biết khéo nhượng tay cho kẻ nghịch. Y cứ nhượng và măi nhượng cho đến lúc nguy cấp, y mới làm một cử động bắt buộc đối thủ phải dùng sức và chính sức ấy trở lại hại đối thủ. Ấy là đúng theo nguyên tắc về đạo pháp Yoga bên Chánh Đạo. Đức Krishna có nói về đạo pháp Yoga trong quyển Thánh Ca ( Bhagavad Gita ) như vầy : " Theo đó, th́ không phí sức, không phạm pháp ".

C. W. L. - Có nhiều người, khi nghe lời dạy bảo phải diệt sự ham muốn th́ bắt đầu công kích dữ dội nó và muốn diệt tánh xấu nào, th́ họ dùng toàn lực chống lại, gần như là tức giận lắm. Do đó, mới có cái kết quả nầy là họ khiêu khích sự đề kháng hung tợn nhất trong tất cả những lực lượng nghịch ở bên trong hoặc ở bên ngoài. Một cuộc chiến đấu nghiêm trọng, v́ thế, bắt đầu. Người có đầy đủ ư chí, chung cuộc cũng đem lại sự thắng lợi cho ḿnh, nhưng lắm lúc v́ phí nhiều sức lực, tinh lực và trí lực mà sức y bị kiệt quệ và ṃn mỏi đi. Tôi có thể quả quyết rằng phương pháp thay thế là rất hiệu nghiệm. Tôi đă đem áp dụng thử hai phương pháp đó, ấy là một lối vơ Nhu thuật (Jiu Jitsu) tinh thần lợi dụng sức mạnh của đối phương giúp ḿnh. Huynh ít tấn công kẻ nghịch hơn là tập trung tất cả sức chú ư của huynh vào đức tánh đối lập. Thí dụ, nếu một người kia có tánh lau chau mà hay nổi nóng, y không nên công kích ngay tánh xấu đó mà phải luôn luôn chú định tư tưởng của ḿnh vào sự điềm tĩnh, an lạc và nhẫn nại. Nhờ thói quen tư tưởng nầy, sớm muộn ǵ, cũng sẽ trụ lại được. Y sẽ nhận thấy rằng tánh lau chau và sự thiếu b́nh tĩnh xưa kia đă tiêu mất, không chống lại một cách thất vọng nữa. Nếu y cứ bao bọc chung quanh ḿnh những h́nh tư tưởng như thế nầy : "Đừng nóng giận" vân vân... th́ màu sắc của h́nh tư tưởng ấy luôn luôn là màu sắc của sự nóng giận và y lại bị phản ứng xấu xa của h́nh tư tưởng ấy nữa. Nhưng nếu y tưởng mạnh mẽ như vầy : "Hăy điềm tĩnh, tử tế, an lạc" th́ nó phát sinh ra những làn rung động thuận lợi và những làn rung động ấy, tự nó, lại sinh ra sự b́nh tĩnh và sự điều ḥa. Chúng ta không muốn lấy một tật xấu để chống lại với một tật xấu. Chúng tôi muốn không biết đến tật xấu nào cả và muốn khai triển đức tánh tốt đẹp mà thôi. Kết quả cũng sẽ được tốt đẹp vậy, và chúng tôi sẽ đạt được kết quả không có ǵ khó nhọc lắm. Chúng ta nói : "Hăy diệt ḷng ham muốn" chớ không phải bảo : "Hăy diệt t́nh cảm". Những t́nh cảm thanh cao luôn luôn được khuyến khích, càng mạnh càng tốt, nhất là về t́nh thương chân thật và ḷng sùng tín th́ nên đào luyện cho có phương pháp. Khi trong ḷng một người phát sinh loại t́nh cảm thanh cao nầy th́ hào quang của y nở lớn ra. Thể Vía của y, trong trường hợp của một người thường, có thể chiếm thể tích mười lần lớn hơn lúc b́nh thường và càng nở lớn hơn nữa khi con người biết dùng những Thể cao siêu của ḿnh. Khi thời kỳ nẩy nở cực độ của t́nh cảm chấm dứt, hào quang thu nhỏ trở lại, không như hồi trước, mà bây giờ to lớn hơn xưa chút đỉnh là nhờ nó vừa mới phát nở ra đó. Sự nẩy nở nầy đưa đến một kết quả đầu tiên là chất khí của Thể Vía kém đi rất nhiều, nhưng Cái Vía rút thật nhanh chất Thanh Khí lấp đầy khoảng mới nở lớn thêm ra và lấy lại gần đúng mật độ thường lệ của nó. Thể Vía rất cần thiết, nó giúp cho ta gây được thiện cảm với kẻ khác, hơn nữa, nó dùng làm tấm gương cho Kim Thân (Thể Bồ Đề) dọi xuống. Ở nơi người tiến hóa cao, những màu sắc duy nhất lộ ra trong Thể Vía là phản ảnh của các cảnh giới cao siêu, Thể Vía chỉ phản chiếu và phô bày những màu sắc tốt nhất mà thôi. Chơn Nhơn có ba cách giao thông với Phàm Nhơn. Thượng Trí phản chiếu xuống Hạ Trí. Kim Thân hay là Thể Trực Giác phản chiếu xuống cơi thấp kế bên là Thể Vía. Giữa Tiên Thể và óc xác thịt cũng có sự liên quan với nhau. Mối liên quan nầy là một điều khó hiểu nhất.

Đây là sức mạnh phi thường của ư chí biểu lộ, không cần nghĩ đến phương tiện để đạt tới mục đích. Ấy là phương pháp của cung thứ nhứt, cung của Bà Annie Besant. Bà có một năng lực to lớn quyết định làm là không cần nghĩ đến phương tiện để đem ra thi hành, điều đó bà sẽ nghĩ sau. Giới hạn của ư chí con người không biết đến đâu là cùng. Người ta bảo đức tin có sức dời non lấp bể. Tôi không biết rơ sự ích lợi đặc biệt của đức tin nầy sẽ đem lại cho con người, nhưng quả thật tôi thấy những kết quả phi thường do ư chí con người tạo ra không biết đâu là bờ bến. Chỉ có ư chí mà thôi, nhất là trên những cảnh giới cao siêu, ư chí tạo ra nhiều kết quả không thể tưởng tượng được. Thí dụ, khi tôi nghiên cứu cách hiện h́nh, tôi phải học cho đúng cách thức thực hiện sự hiện h́nh ấy, theo như phương pháp tôi đem ra áp dụng, công việc đó hơi phiền phức cần có một sức hiểu biết khá chính xác về những chất khí khác nhau hợp lại và sắp lại cho có thứ lớp những chất khí ấy một cách khéo léo. Thế mà tôi được biết một người hoàn toàn không hiểu chi về tất cả những điều tôi nói trên đây, song nhờ có một ư chí mạnh mẽ vô cùng mà y hiện h́nh được tức khắc, khỏi phải hợp lại tất cả các yếu tố khác nhau cần thiết cho sự hiện h́nh đó, không cần biết phương pháp phải theo. Một ư chí hùng mạnh vừa nói trên là một trong những năng lực tiềm tàng ở trong giới chúng ta, nhưng rất ít ai biểu lộ được ư chí ấy hầu tạo nên một kết quả phi thường như thế, khỏi phải mất công phu nhiều năm chuyên cần học tập. Thường thường, tôi tưởng cách giao thông dễ dàng hơn hết với Chơn Nhơn là hợp nhất Thượng Trí với Hạ Trí, đi từ tư tưởng cụ thể đến tư tưởng trừu tượng, hay đi từ phân tích đến tổng hợp. Tuy nhiên, tôi thấy có nhiều trường hợp Bồ Đề Tâm phát hiện nhưng không làm rối loạn mối giao thông thường lệ giữa HạTrí và Thượng Trí. Tôi nhờ một Đấng Cao Cả dạy cho biết rằng sự hợp nhất giữa Kim Thân và Thể Vía là một con đường giao thông ngắn nhất, nhưng muốn đủ khả năng thực hiện sự hợp nhất ấy th́ phải chịu nhiều đau khổ ở những tiền kiếp. Nhờ cố gắng mở rộng ḷng bác ái và sùng tín mà nhiều người đem ḿnh vượt cao lên đến cơi Bồ Đề và hiệp nhất với Kim Thân. Tuy nhiên, Hạ Trí của họ chưa tiến đến thời kỳ có thể phát triển tới tŕnh độ hợp tác được với Thượng Trí và chính Thượng Trí, tự nó, cũng chưa được mở mang. Khỏi phải nói, ta cũng biết rằng Thượng Trí và Hạ Trí đều cần phải được khai triển v́ chưng hai thể ấy không phải là không quan trọng. Từ Thể Vía mà kẻ chí nguyện tác động đến Hạ Trí và v́ có ḷng bác ái và sùng tín mà nó sẽ rán sức khai triển Hạ Trí và học hỏi tất cả những điều ǵ phải học hỏi. Đệ Tử có một tấm gương thương yêu thâm thúy đối với Đức Sư Phụ ḿnh nên nó sẽ cố gắng đạt được sự hiểu biết mong muốn và do đó, càng cần bao nhiêu th́ nó càng mở mang trí thức của nó bấy nhiêu hầu để phụng sự Ngài. Trên cảnh giới cao siêu, Đệ Tử cũng cảm đến Nhân Thể (Thể Thượng Trí). Nó truyền xuống Nhân Thể ư thức Bồ Đề và bắt buộc Nhân Thể tiếp nhận sự hiểu biết đó trong phạm vi mà Thể nầy đủ năng lực lănh hội tùy theo phương tiện của nó.

Hăy diệt ḷng tham vọng.

A. B - Giờ đây chúng ta bắt qua qui tắc thứ nhứt đặc biệt đối với ḷng tham vọng. Người chưa tiến hóa th́ chịu bất lực dưới quyền lệ thuộc gắt gao của sức quyến rủ vật dục. Nó muốn cho được sung sướng tấm thân và hưởng những khoái lạc của xác thịt. Trước khi Thể Trí chưa thật khai triển rộng lớn và các năng lực trí thức chưa đủ sức mạnh th́ nó không sinh ḷng tham vọng hay là không có ư muốn quyền thế. Cái âm điệu riêng của cá nhân chính là âm điệu của trí tuệ, nó lại tạo cho con người có một ư thức là ḿnh riêng biệt với kẻ khác, lẽ dĩ nhiên nó dắt con người đến việc ham muốn được sử dụng quyền thế, hồn con người nhờ ư muốn ấy mà củng cố đời sống riêng biệt của nó. Nó cảm thấy ḿnh cao thượng hơn mọi người chung quanh, điều nầy phô diễn ra bằng sự ham muốn quyền thế thống trị về mặt vật chất, do đó mới toan t́m kiếm và sử dụng quyền hành chính trị và xă hội. Trong địa hạt chính trị xă hội, ḷng tham vọng là động lực lớn v́ con người nhờ trí khôn của ḿnh mà gây được ảnh hưởng trong đồng loại và xuất hiện như là một vị lănh tụ, đây cũng là một thứ hương thơm xông lên mũi con người kiêu căng và ngạo mạn. Kế đó, con người bắt đầu khinh thường cái quyền thế bên ngoài mà nó dùng để áp chế đồng loại ḿnh. Nó lư hội được ư niệm của một thứ quyền thế tinh vi hơn mà nó t́m cách đạt cho được. Nó không c̣n nghĩ đến các qui định luật pháp nhờ sự thống trị h́nh thể. Ḷng tham vọng của nó tinh vi hơn : nó muốn thống trị và chỉ huy những bậc trí thức - đó là ḷng tham vọng về trí thức - ḷng ham muốn trở nên là một lănh tụ trí thức. Muốn có ḷng tham vọng như thế th́ phải là người được khai mở về mặt trí thức rất cao. Về sau, khi ư muốn nói trên, không hợp thời nữa, th́ ḷng tham vọng lại xuất hiện dưới một h́nh thức tinh vi hơn nữa, trong lúc con người bước qua đời sống tinh thần. Y cho rằng những bước tiến bộ về tinh thần của y vốn chính y thực hiện được và thực hiện cho, chính y muốn tăng trưởng, hiểu biết và tiến bộ. Kỳ thật, ḷng tham vọng xưa vẫn c̣n nắm giữ y, nó càng trở nên nguy hiểm hơn khi mà nó cao siêu hơn và tinh vi hơn. V́ lẽ ấy mà lời chú thích bổ túc cho câu cách ngôn, Đức Chơn Sư có phụ thêm mấy lời tuyên bố đặc sắc nầy : "Người nghệ sĩ chân thành làm việc v́ ḷng yêu nghệ thuật, đôi khi thành thật bước vào con đường ngay chánh hơn là nhà Huyền Bí Học, tưởng rằng không c̣n tham luyến cái ǵ cho bản thân ḿnh nữa, nhưng mà, kỳ thật, y chỉ nới rộng giới hạn của sự kinh nghiệm và sự ham muốn và đem quyền lợi của y đặt lên trên những vật mà chân trời mở rộng của đời sống huynh đệ cung hiến cho y". Nếu nhà Huyền Bí Học không hạn định sự ham muốn của ḿnh trong kiếp sống hiện tại th́ ḷng tham vọng của y rất có thể c̣n sống sót. Y không thiết làm một nhà lập pháp hoặc một vị đế vương hay là một viên trọng tài trong địa hạt trí thức nữa mà lại muốn chiếm một địa vị cao cả trong giới tinh thần. Y nghiệm thấy rằng những kiếp luân hồi liên tiếp chỉ là một kiếp sống và ḷng tham vọng của y bao hàm tất cả thời gian của đời sống kéo dài nầy. Y cũng c̣n muốn cho được là người đứng đầu, sống biệt lập và thành cái ǵ mà những kẻ khác không thành được. Ḷng ham muốn nầy cũng cần phải diệt trừ. Điều trước nhất để khuyên nhủ những kẻ nào có ước vọng chia sớt đời sống nhất quán là phải diệt yếu tố chia rẽ. Tuy nhiên, không ích lợi ǵ mà đem đặt một lư tưởng như thế dưới mắt của người thường, v́ họ không đủ khả năng lao ḿnh liền từ đời sống trần tục nầy vào đời sống tinh thần, nơi đây họ sẽ hoạt động mà không thực hành cái chi cho bản ngă hay là cá nhân ḿnh. Nếu huynh bảo một người thường hăy diệt ḷng tham vọng và kể như y đem thực hành lời nói ấy th́ cũng thấy không ích lợi ǵ. Y sẽ sinh tật lười biếng và không làm việc ǵ hết. Thí dụ, một người kia tiến hóa hơn và đang đi trên con đường Nhập Môn, y sẽ hiểu qui tắc về ḷng tham vọng đó như thế nào ? Y sẽ áp dụng một cách rất khôn ngoan danh từ diệt theo như h́nh thức thấp thỏi của ḷng tham vọng. Sự thật y phải xem chữ diệt ấy như à đồng nghĩa với sự thay đổi. Trong khi dứt ḷng ham muốn những vật ở trần gian, y phải trù tính một mục đích cao cả hơn cho xứng đáng với ḷng ham vọng của y : ấy là ḷng tham vọng học hỏi và tăng trưởng về tinh thần. Đến tŕnh độ nầy con người cũng chưa hoàn toàn cởi bỏ được ḷng tham vọng. Y bước qua một t́nh trạng trung gian và sẽ tiến bộ rất nhiều, nếu mục đích của y là đạt được sự hiểu biết tinh thần, hạnh ngộ Chơn Sư và sau rốt chính ḿnh thành một Đức Thầy (thành Chánh Quả). Kỳ thật, tất cả những điều ham muốn trên đây cũng c̣n là ḷng tham vọng, nhưng chúng nó sẽ giúp kẻ Nhập Môn loại bỏ nhiều chướng ngại làm tê liệt Phàm Nhơn. Ḷng tham vọng nầy mà vị Đệ Tử phải lo diệt trừ không phải là không hữu ích cho y trong cuộc tiến hóa trước đây, v́ nhờ có ḷng ham vọng mà cá nhân y được củng cố và định h́nh. Trong những giai đoạn đầu tiên, con người mở mang là nhờ ḿnh sống biệt lập. Sự tiến hóa của Thể Xác và Thể Trí bắt buộc phải tranh thủ và chiến đấu. Tất cả mọi giai đoạn của sự chiến đấu và tranh đua ấy có sự hữu ích của nó trong việc cấu tạo cá tánh và tạo cho nó một sức mạnh cần thiết để duy tŕ trung tâm điểm của nó. Cần cho nó có một chỗ trú ẩn đặng che chở những loạt tấn công bên ngoài mà nhờ ở trong đó nó mới có thể phát triển được sức mạnh của nó và cũng cần cho nó những thắng lợi vinh quang của cảnh phù hoa thế sự, mục tiêu của ḷng tham vọng. Cũng như muốn cất nhà th́ phải dùng giàn tṛ. Mới đầu, ḷng tham vọng dùng được nhiều việc : dựng lên một bức tường và làm cho nó được kiên cố hơn, tăng cường nghị lực, giúp đỡ con người, từ bước một, trong những bước tiến thủ của nó. Người nào mà ḷng tham vọng chiếm ưu thế cũng bóp nghẹt sự ham muốn ái ân và nhiều tật xấu khác, bởi v́ chúng nó làm trở ngại sự phát triển tinh thần và sự thủ đắc tài năng. Như thế, con người chế ngự được những dục vọng thấp hèn của ḿnh. Huynh không nên bảo người đời : "Hăy diệt ḷng tham vọng", bởi v́ ḷng tham vọng kích thích nó và làm cho những tánh t́nh của nó hiện ra. Nhưng khi làm Đệ Tử rồi con người phải tiến đến đời sống tinh thần, nó phải đạp đổ bức tường bao quanh ḿnh nó trong những giai đoạn xa xưa. Ngôi nhà kiến tạo xong, giàn tṛ phải phá bỏ. Cũng thế, sự tiến hóa sau nầy của nhân loại là làm sao cho những bức tường ấy trong suốt, hầu tất cả sự sống nào cũng có thể xuyên qua được. V́ thế, những qui tắc nầy để cho Đệ Tử chớ không phải để cho người ngoài đời.

C.W. L. - Người chưa tiến hóa th́ ḷng tham vọng biểu lộ, thí dụ, như là ham muốn của cải hầu thỏa măn ư muốn được sung sướng và những khoái lạc của xác thân. Về sau, khi trí tuệ mở mang, con người lại ham muốn quyền tước. Dù mà con người đă vượt cao lên trên ḷng tham vọng và sức quyến rủ của cơi đời nầy, và t́nh nguyện làm việc để giúp đỡ chúng sinh th́ thường khi nó cũng c̣n ḷng tham vọng là muốn thấy kết quả những sự cố gắng của ḿnh. Nhiều người rất sẵn ḷng và rất đúng đắn đem dùng thời giờ của ḿnh để làm việc lành, nhưng họ lại thích cho những kẻ khác biết và nói tốt cho họ như vầy : "Thật mấy ông đó nhân đức và hữu ích quá". Ấy cũng c̣n là ḷng tham vọng, có lẽ nhẹ hơn nhiều tánh khác, tuy đó là ḷng tham vọng riêng biệt của cá nhân, nhưng hễ tất cả điều ǵ riêng biệt của cá nhân th́ làm chậm bước người Đệ Tử.

Phàm Nhơn phải hoàn toàn bị tiêu diệt. Đây là việc làm khó khăn v́ rễ đă ăn rất sâu, khi rễ ấy bị bứng lên th́ con người nhỏ máu và h́nh như chính quả tim của nó bị cắt đứt đi. Sau khi diệt được ư muốn thấy kết quả công việc của ḿnh làm, chúng ta cũng c̣n có ư muốn thấy việc làm đó được ban thưởng một cách trọng hậu hơn. Có lẽ chúng ta c̣n tham muốn t́nh thương; chúng ta mong được thiên hạ hoan nghinh. Đắc nhân tâm, được thiên hạ yêu mến ḿnh là điều tốt đẹp và hữu ích, nhờ đó thế lực mà người sẵn có lại tăng gia. Nó giúp con người hoàn thành được nhiều công việc mà huynh không thể làm nếu không có chuyện đắc nhân tâm và nó cũng bao bọc ḿnh nó một lớp không khí êm đềm khiến cho mọi thứ công tác đều dễ dàng. Nhưng cái ư muốn được ḷng dân chúng, nếu có tính cách tham vọng th́ ta cũng nên tránh xa. Nói một cách hợp lư th́ chúng ta có thể nếm hạnh phúc của chúng ta nếu t́nh thương đến với chúng ta : Điều đó tốt đẹp và chánh đáng, ấy là quả lành. Nhưng nếu t́nh thương quay đi chỗ khác th́ đừng mơ ước nó. Chúng ta không thể chụp lấy một người nào và nói với họ rằng : "Tôi bảo anh phải thương tôi, tôi bảo anh phải thích tôi". Nếu kẻ đối thoại sẵn ḷng, nó sẽ thi hành theo lời ta, bằng như nó không chịu th́ không có ǵ xấu hơn hết là muốn bắt buộc người. Khi vượt lên trên tất cả mọi giai đoạn của ḷng tham vọng, c̣n tồn tại trong cơi thế gian nầy, chúng ta phải cho v́ ḷng vui thích mà cho, dù là công việc của ta, dù là của bố thí của chúng ta, dù là t́nh thương của chúng ta hoặc là ḷng sùng tín của chúng ta, luôn luôn cứ cho ra một cách rộng răi với tấm ḷng vui vẻ, thành thật, không hề nghĩ đến sự ban thưởng nào. Ấy đó mới là t́nh thương chơn thật, chớ không phải là người không ngớt tự nói rằng : "Người đó thương tôi đến bực nào ?" Trái lại phải nói : "Làm sao đem đặt dưới chân người tôi thương, trọn vẹn tấm thân tôi để cung hiến cho người ? Làm cái ǵ cho người đây ?" Chỉ có t́nh thương duy nhất ấy mới xứng đáng mang cái danh từ tốt đẹp là t́nh thương. Tất cả những điều trên đây, chúng ta đều hiểu biết rành mạch hết, nhưng cần phải đem nó ra thực hành. Dường như điều ấy đôi khi cũng khó khăn, v́ cần phải loại trừ một phần c̣n lại của bản ngă thấp hèn (Phàm Nhơn). Đối với người thường, có lẽ cũng như đối với người bước gần đến Thánh Đạo, tôi tưởng, tốt hơn là chỉ rơ đến một điểm nào đó và nói rằng : " Hăy diệt ḷng tham vọng thấp hèn". Không có ai bảo đưa ra cho một người tân tín đồ một kiểu mẫu hạnh kiểm mà nó chỉ mong mỏi có thể trau sửa tâm tánh theo đó sau nhiều năm cố công, gắng sức. Một người kia bị ḷng ham muốn những sự phù hoa kích thích, làm sao hy vọng cho y loại bỏ tất cả những thứ đó mà không có cái ǵ khác đằng thay thế vô. Vả lại, dù y dứt ḷng tham vọng đó đi nữa cũng không có cái chi chứng tỏ rằng một sự thay đổi quá đột ngột như thế mà thuận lợi cho y. Trước nhất y phải biến đổi ḷng tham vọng của y, y có thể tùy ư thích như ham muốn học hỏi, tiến bộ trên con đường Huyền Bí Học, mở rộng thêm ḷng vị tha; sau lại, y có thể ước nguyện đến gần Đức Chơn Sư và được thâu nhận làm Đệ Tử.

Hầu hết cả thảy chúng ta đều có sự ham muốn như thế mà chúng ta gọi là nguyện vọng. Sự thay đổi danh từ, suy ra h́nh như là thay đổi toàn diện trong thái độ của chúng ta, dĩ nhiên, đó luôn luôn là ḷng tham vọng. Chúng ta sẽ tiến đến một tŕnh độ mà những sự ham muốn đó tự chúng nó sẽ tiêu tan mất, bởi v́ chừng đó chúng ta sẽ hoàn toàn chắc chắn rằng sự tiến bộ của chúng ta chỉ tùy thuộc riêng nơi sự nỗ lực của chúng ta thôi, từ đó chúng ta sẽ không c̣n ham muốn cái chi cả. Đức Chơn Sư một ngày kia có nói rằng : "Đừng ham muốn ǵ hết, v́ ḷng ham muốn cũng c̣n yếu ớt, phải cả quyết". Khi tưởng đến một đức tánh nào mà con t́m cách mở mang, th́ con không nên nói : "Tôi sẽ mong mỏi có đức tánh ấy". Mà phải nói rằng : "Tôi muốn có đức tánh ấy". Và hăy làm cách nào đạt cho được nó. Chỉ có một phương pháp là thực hành theo cách đó, v́ lẽ chúng ta được hoàn toàn tự do trong sự cố gắng hoặc không cố gắng cần thiết. Chúng ta có quyền chọn lựa.

Trước hết, ấy là vấn đề biến đổi. Ḷng ham muốn tăng trưởng về tinh thần là một trong những sự ham muốn mà những người bước gần đến Thánh Đạo không nên tự khuyến khích lấy ḿnh, nhưng mà trong giai đoạn trung gian th́ đó là lẽ tự nhiên. Là sinh viên, chúng ta sẽ phải đến giai đoạn mà trong đó chúng ta vận dụng tất cả tinh lực của chúng ta đặng giúp đỡ đồng loại ḿnh và xem sự tiến hóa tinh thần của chúng ta như là điều phụ thuộc. Trước nhất một lư do riêng tư là cần thiết. Kế đó, con người tiến lần lần đến sự quên ḿnh, chính v́ Đức Sư Phụ và muốn làm đẹp ḷng Ngài mà nó cầu mong cho được tiến bộ; sau rốt, nó tập làm một vận hà hữu ích cho đời, không màng ǵ đến kết quả. V́ vậy, nó hết sức thận trọng không cho điều ǵ ở bản thân ḿnh ngăn cản nó không để nó biểu hiện đời sống thiêng liêng và biểu hiện đời sống ấy không sai lạc chừng nào th́ càng tốt chừng nấy. Và sự biểu hiện đó không làm xáo trộn sự an tĩnh của nó. Nó không mong mỏi cho sức mạnh của nó được đem ra dùng cách nầy hơn là cách khác, nó chỉ là một khí cụ thường trong tay Đức Thượng Đế, Ngài sẽ dùng nó cách nào và đặt nó ở nơi nào tùy Ngài thích. Lẽ tự nhiên chỉ lần hồi chúng ta mới có thể đạt được thái độ đó, nhưng mà phải xem nó như là khuynh hướng của tư tưởng đáng t́m kiếm. Chúng ta phải bắt đầu quên ḿnh và kỹ lưỡng nhổ tận gốc bản ngă. Chúng ta không đạt được sự tiến bộ mà dường như chúng ta phải hoạch đắc sau nhiều năm suy gẫm và học hỏi ư ? Những kẻ thọ ơn ta mà vẫn không thấy tỏ ư ǵ là biết ân nghĩa, như trường hợp thường thấy ? Tất cả những điều nầy không mấy quan trọng. Hăy quên ḿnh đi, làm việc và đừng nghĩ ǵ đến sự ban thưởng. Đừng lo sợ, quả báo sẽ lănh phần thưởng phạt. Những định luật vĩ đại của Vũ Trụ sẽ không làm mất sự bất di bất dịch của nó hầu làm tổn thương một cách bất công bất cứ là người nào trong chúng ta đâu. Cứ vững niềm tin chắc như vậy. Những định luật ấy cầm cân công b́nh và hành động không hề sai lạc, dù có đến chậm đi nữa. Hăy quên ḿnh đi ; ấy là lời khuyên đầu tiên mà cũng là lời khuyên cuối cùng trên con đường Huyền Bí Học : ngoài ra không có phương pháp nào khác. Công việc nầy có vẻ quá nặng nhọc, nhưng phải làm cho xong và làm cho trọn vẹn.

Giờ đây, chúng ta đă đến câu chú thích thứ nhứt của Đức Chơn Sư Hilarion bổ túc cho qui tắc thứ nhứt mà tôi sẽ khảo cứu từng chi tiết. Nó khởi đầu bằng những ḍng chữ sau đây:

Ḷng tham vọng là nỗi đau đầu tiên của chúng ta, nó là tên cám dỗ đại tài của con người vượt cao trên đồng loại ḿnh. Chính trong h́nh thức đơn giản nhất của nó là việc t́m kiếm sự ban thưởng.

Ư niệm nầy được diễn tả bằng những danh từ lạ lùng, nó vẫn đúng mà không thể ngờ vực được. Khi một người kia tự thấy ḿnh cao hơn đồng loại về vài phương diện th́ sự cám dỗ đầu tiên đến thử thách y là tự xem ḿnh như một nhân vật quan trọng, điều nầy lại càng thúc đẩy y lên cao hơn nữa hầu t́m một sự khoái lạc càng tăng gia thêm trong sự kiêu hănh của y.

Luôn luôn nó đổi chiều hướng những mục đích cao thượng nhất của những người thông minh và có giá trị.

Phải mở được Thần Nhăn mới biết những lời nói trên đúng tới bực nào. Tôi tưởng rằng những môn đồ của các Đấng Chơn Sư đều có thói quen xem coi khả năng của tất cả những người mà họ gặp về phương diện trở nên những người Đệ Tử. Ḱa là một người, xét về vài phương diện th́ tốt thật. Cái tư tưởng đầu tiên mà y khêu gợi trong đầu óc chúng ta là thế nầy : "Độ c̣n bao xa nữa y mới đến mức mà y sẽ có thể trở nên Đệ Tử Chơn Sư. Đối với chúng ta sự ban thưởng trọng hậu nhất, sự tiến bộ quí báu nhất có thể ban cho một người nào đó là y phải đến tŕnh độ mà y sẽ xứng đáng được một trong các Đấng Siêu Nhân ấy nắm tay d́u dắt, hầu bước đường tiến hóa tương lai của y có thể được đảm bảo. Từ đó, sự thành công chỉ c̣n là vấn đề của thời gian và lẽ tự nhiên cũng là của sự kiên tâm tŕ chí và của công phu khó nhọc.

Đối với mỗi người, sự tiến bộ có lẽ chỉ là một vấn đề thông thường của thời gian thôi, nhưng đối với đa số đó là một thời gian kéo dài cho đến đỗi có thể nói là họ có thể nhập chung vào một khối và được đăi ngộ như là một toàn thể. Khi con người tiến đến tŕnh độ mà người ta nghĩ rằng một vị Chơn Sư có thể săn sóc y, d́u dắt y th́ các môn đệ của Ngài đặc biệt chú ư đến y và họ luôn luôn có ư muốn giúp đỡ y tiến đến điểm mà sự tiếp xúc sẽ có thể thực hiện được. Đừng bao giờ quên rằng : "Đây chỉ là điều mà con người xứng đáng mới được thọ lănh chớ không hề có sự thiên vị nào cả". V́ rằng đối với Đức Chơn Sư nếu đáng ra công khó nhọc dùng tinh lực cần thiết đặng huấn luyện một người nào th́ Chơn Sư sẽ thực hiện ngay, nhưng với điều kiện là Ngài nhờ người Đệ Tử nầy mà đạt được một kết quả cao hơn kết quả cũng do thứ tinh lực đó dùng vào một công việc khác.

Chúng tôi gặp nhiều người dường như không c̣n cách xa bao nhiêu điểm nầy, họ rất có thiện tâm không cách nầy th́ cách khác.Vài người, ở trong tất cả mọi phương diện, đều tỏ ra có nhiều triển vọng mà theo ư chúng tôi tưởng, nếu họ biết cách điều khiển tinh lực của họ chính chắn một chút nữa trong chiều hướng tốt đẹp, họ sẽ có thể sẵn sàng được thâu nhận vào hàng Đệ Tử. Sau đó, chúng tôi lại thất vọng khi biết rằng việc đó không thành và họ vẫn sống một cuộc đời thường tục. Tôi đặc biệt nhận xét điều đó ở những trẻ em nam nữ mà tôi luôn luôn có bổn phận t́m kiếm trong đám đó những em nào tỏ ra có nhiều kỳ vọng. Có lắm em rất gần đến điểm có đủ năng lực thực hiện sự tiến bộ nầy nếu tinh lực các em được điều khiển vào đường ngay chánh, thế mà các em vẫn không chụp lấy cơ hội. Mảng tranh đua cao thấp trong cuộc sống thường ở học đường, các em bước vào một thế giới mà nơi đó tư tưởng thấp hèn ngự trị, không phải tư tưởng nầy xấu - tôi không muốn nói thế, mặc dù đôi khi tư tưởng ấy cũng có thể xấu thật - nhưng mà các em bị lôi cuốn trong một thứ gió lốc cấu thành bởi những tư tưởng, nói một cách tương đối th́ thấp kém thật. Thường thường th́ mục đích trù định cho các em là sự thành công về vật chất như trở nên những đại kỹ sư, đại luật gia hay là thành công trong sự điều khiển một xí nghiệp. Chẳng những cha mẹ em mong mỏi được thấy con ḿnh đeo đuổi theo một chức nghiệp ở Trần gian mà khuynh hướng chung của dư luận người đời cũng muốn cho chúng nó được như thế. Dĩ nhiên, khó mà tránh khỏi hiệu lực của dư luận quần chúng không ngớt tác động đủ mọi cách vào đời sống của ta, và v́ thế, những trẻ em nầy dường như tập hợp được nhiều đức tánh cần thiết lại ít khi đạt được mục đích cao cả. Chính chúng nó thích chức nghiệp có giá trị và hữu ích nào đó, nhưng đó lại không phải là mục đích cao cả. Tôi đă theo dơi và khảo cứu nhiều trường hợp dường như cho tôi nhiều niềm hy vọng đặc biệt và tôi nhận thấy rằng cũng cùng một việc như thế xảy ra cho nhiều Linh Hồn trong một số kiếp luân hồi. Trong mười hai hoặc hai chục kiếp, chúng nó thâu thập được hầu hết những đức tánh mong muốn, nếu cố gắng thêm một chút nữa th́ chúng nó sẽ bước tới cửa Đạo, nhưng mỗi lần như vậy là chúng nó quay ḿnh đi chỗ khác, và tóm lại, chính cũng luôn luôn v́ ḷng tham vọng những sự vật Hồng trần làm cho chúng nó mất đi những khả năng cao cả. Khi nói rằng những bậc thông minh và có giá trị luôn luôn thay đổi chiều hướng, không theo mục đích cao thượng nhất của họ, h́nh như Đức Chơn Sư Hilarion đă có nghĩ đến nhiều thí dụ tương tợ như trước đây, bởi v́ những người mà các mục đích cao siêu mở ra trước mắt phải là những bậc thông minh và có giá trị chớ không phải là kẻ tầm thường. Ngài không nói rằng ḷng tham vọng giết hại cuộc đời của họ mà Ngài chỉ nói có những khả năng cao thượng để cung hiến cho những kẻ bị ḷng tham vọng làm cho mê muội, lầm đường lạc lối. Thật vậy, một đứa trẻ muốn trở nên một đại kỹ sư, một đại luật gia hay một y sĩ đại tài cũng không phải là điều xấu, đó là những chức nghiệp tốt đẹp, nhưng mà c̣n những mục đích khác hữu ích lớn hơn nữa và nếu có thể phân biệt và chọn lựa trong mấy mục đích ấy th́ chắc chắn rất là tốt cho nó lắm. Chúng tôi không thể nói rằng tất cả mọi hoạt động ở thế gian nầy đều là xấu mà chỉ nói có những hoạt động cao quí nhất mà thôi. Người ta có thể thích những hoạt động cao quí nhất đó mà chẳng quên những chức nghiệp nói trên và giá trị của chúng nó ở dưới thế gian. Tôi muốn nói rằng phần đông những người có giáo dục, có năng lực bậc trung sẽ có thể thành công trong các chức nghiệp đó, hoặc nhiều, hoặc ít, nhưng mà chỉ có những người nào có một quá khứ về phương diện thần bí mới có thể theo đuổi và thành công trên đường chật hẹp và khó khăn của kỹ luật Huyền Bí Học. Những kẻ theo dơi con đường nầy có thể làm được nhiều việc tốt đẹp hơn những vị đại diện ưu tú nhất của một nghề nào đó. V́ vậy, nếu một đứa trẻ muốn theo con đường Huyền Bí Học và nếu tất cả mọi việc đều làm cho ta có ư nghĩ rằng nó có khả năng làm được th́ bất cứ là ai không nên cản trở nguyện vọng của nó.

Và, tuy nhiên nó [1a] là một ông thầy cần thiết. Những kết quả của nó c̣n trong miệng th́ đă biến thành ra tro bụi rồi. Cũng như sự chết và sự tan ră, cuối cùng nó chỉ cho con người biết rằng làm việc ǵ cho bản ngă ḿnh tức là rước lấy sự thất vọng.

Người mà muốn đạt cho được điều nó ham muốn nhiệt liệt từ lâu, về sau sẽ thường thấy rằng việc ấy hoàn toàn không phải là điều của nó mong mỏi. Những ai ngấp nghé quyền thế và những địa vị cao sang đều nhận thấy rằng quyền thế một phần lớn là việc hăo huyền, tư bề đều bị hạn chế. Đó là trường hợp của nguyên lăo Nghị sĩ Beaconsfield đă kể qua. Có lẽ chính khách nầy sẽ làm được nhiều việc lành hơn bằng cách đem tất cả tinh lực của ḿnh để khảo cứu và truyền bá Huyền Bí Học. Tác phẩm của người nầy nay ít ai đọc, nhưng nội dung cho ta thấy được kiến thức của người về Huyền Bí Học như quyển tiểu thuyết kỳ dị của người viết nhan đề là Alroyd.

Nhưng, mặc dù qui tắc thứ nhứt nầy xem như tầm thường và dễ dàng quá đi nữa, con cũng đừng vội vàng bắt qua câu kế tiếp, bởi v́ những tật xấu của người thường biến đổi một cách tinh vi và hiện ra dưới một h́nh thức khác trong tâm của người Đệ Tử.

Người Đệ Tử bị những sự cám dỗ, những sự khó khăn đặc biệt. Người thường có thể kiêu hănh về kết quả nào đó đă đạt được. Đệ Tử Chơn Sư th́ hiểu rơ rằng không có sự tiến bộ nào cho nó được quyền kiêu căng phách lối. Vả lại, khi biết được Đấng Chơn Sư rồi th́ ḷng kiêu hănh khó mà phát sinh, bởi v́ người mà thật biết Ngài th́ không c̣n khoe ḿnh nữa. Có lẽ y có đủ khả năng thi hành được nhiều việc mà kẻ khác không làm nổi, phần khác là lẽ đương nhiên, v́ cuộc đời đưa đẩy y luôn luôn hội kiến với một hay nhiều vị Huynh Trưởng có thể hoàn thành công việc vô cùng khéo léo hơn y, v́ vậy phải nói cho công b́nh rằng ít khi gặp những Đệ Tử Chơn Sư có tánh kiêu hănh. Đồng thời, tất cả điều nói trên đây là hết sức tinh vi. Người Đệ Tử nếu không đề pḥng sẽ nhận thấy ḿnh cũng c̣n hănh diện cho rằng ḿnh không có ḷng kiêu hănh; hănh diện cho rằng ḿnh ăn ở khiêm tốn, dẫu rằng nó có thể làm, tưởng và nói những điều phi thường. Hoặc giả, y có thể, ướm thử tiến lên hàng đầu bằng cách thúc đẩy người nầy, lấn người kia, t́m một lối đi riêng, bởi chưng v́ ḷng kiêu hănh y tưởng tượng rằng công việc của y làm mới là tốt đẹp và sự hiện diện của y trên tuyệt đỉnh là điều cần thiết. Nhưng, như Bà Blavatsky đă nói trong quyển Những bước đầu tiên trên con đường Huyền Bí Học rằng : "Không ai có thể tự nói rằng tôi xứng đáng hơn hay là tôi làm đẹp ḷng Đức Sư Phụ của tôi nhiều hơn là các bạn tôi mà vẫn c̣n làm Đệ Tử của Ngài". Riêng về phần Bà Bác sĩ Besant, bà có nói một ngày kia rằng : "Đối với nhà Huyền Bí Học, một trong những qui luật thứ nhứt là giữ một địa vị khiêm tốn chừng nào tốt chừng nấy, hầu cho Phàm Nhơn của nó ít được người ta để ư đến chừng nào th́ lại càng tốt chừng nấy". Những người khảo cứu về Huyền Bí Học mà chưa được nhận vào hàng Đệ Tử Chơn Sư có thể rất dễ bị lầm lạc v́ ḷng kiêu hănh và đó là điều khó khăn lớn lao cho những kẻ đă luyện được những phép thần thông. Họ nhận thấy rằng họ có thể thấy được nhiều vật vô h́nh mà kẻ khác không thấy, họ có thể đạt được nhiều sự hiểu biết mà kẻ khác không biết, họ bắt đầu cảm thấy ḿnh cao hơn đồng loại, v́ thế kết quả trên đây thường khá khốc hại. Khi chúng ta gặp những người có phép thần thông kiêu hănh thái quá, tôi tưởng chúng ta có thể quả quyết rằng họ chưa phải là bực cao siêu và nếu những quyền năng cao siêu của họ phát triển th́ họ cũng chưa giao tiếp được với Đức Chơn Sư, v́ lẽ không kiêu hănh là đặc tính hoàn toàn của người phải học bài học của y.

Rất dễ mà nói rằng: "Tôi không muốn có ḷng tham vọng"; nhưng không phải dễ mà nói rằng : " Khi Đức Chơn Sư nh́n vào tâm tôi, Ngài sẽ thấy nó hoàn toàn trong sạch ". Điều nầy rất khác nhau xa. Chúng ta tin tưởng quá dễ dàng rằng chúng ta không có ḷng tham vọng, không hề ích kỷ, không bao giờ nóng giận. Chúng ta tin tưởng nhiều việc khác nữa, nhưng mà Đức Chơn Sư với cái nh́n không bao giờ lầm lạc, phân biện những sự vật chớ không phải lớp sơn giả dối mà chúng ta tô lên chúng nó khi chúng tự kiểm điểm lấy ḿnh.

Người nghệ sĩ chân thành làm việc v́ ḷng yêu nghệ thuật đôi khi thành thật bước vào đường ngay chánh hơn là nhà Huyền Bí Học tưởng rằng ḿnh không c̣n tham luyến cái chi cho bản thân ḿnh nữa, nhưng mà, kỳ thật y chỉ nới rộng giới hạn của sự kinh nghiệm và sự ham muốn và đem quyền lợi của y đặt lên trên những vật mà chân trời mở rộng của đời sống y đem cung hiến cho y.

Một người cố chấp sẽ lưu ư chúng ta rằng người chân nghệ sĩ, hiểu theo ư nghĩa nầy, không ai t́m đâu cho ra. Điều đó không đúng. Tôi có giao thiệp nhiều với nghệ sĩ bên Anh cũng như bên Pháp. Nghệ sĩ thường hay đố kỵ và phê b́nh nghệ thuật thiếu hẳn sự dịu dàng nhă nhặn, nhưng tôi biết có một vài nghệ sĩ sống và làm việc v́ ḷng yêu nghệ thuật chớ không v́ giàu sang phú quí. Cách làm việc như vậy khiến cho y từ chối những cơ hội thúc đẩy y bước vào đời, v́ y nghĩ rằng không thể nào lợi dụng những cơ hội đó mà không phản bội nghệ thuật. Người mà v́ t́nh yêu nghệ thuật t́nh nguyện hy sinh như thế th́ đă cởi bỏ hẳn bản ngă ḿnh trong một phạm vi nào đó. Nếu một h́nh thức cao siêu của ḷng tham vọng riêng tư c̣n ở trong ḷng y, ít ra y cũng diệt được một phần lớn cái bản ngă tầm thường khi y đă dứt được ḷng ham muốn tiền tài danh vọng. Có một giai đoạn mà nhà Huyền Bí Học đă hoàn toàn chế ngự được tất cả mọi dục vọng liên quan đến Phàm Nhơn, nơi đó vượt lên trên những điều tham vọng của người đời, nhưng y cũng c̣n ḷng tham vọng cho cá nhân riêng biệt của y hay là Chơn Nhơn mà sự tiến bộ có lợi cho y hơn là điều lành, điều phải mà y có thể đem thi thố cho đời. V́ vậy, rất có thể một nghệ sĩ hoàn toàn hy sinh mọi tư tưởng lợi kỷ mặc dù không hiểu chi về Huyền Bí Học cũng bước vững vàng trên đường ngay chánh hơn là một nhà Huyền Bí Học ích kỷ nói trên.

Cũng nguyên tắc ấy được áp dụng cho hai qui tắc khác nhau, bề ngoài cũng giản dị như nhau. Con hăy nghiền ngẫm thâm sâu hai qui tắc nầy và đừng để tâm con bị gạt gẫm.

Ở đây, Đức Chơn Sư đề cập đến những qui tắc 2 và 3 mà chúng ta sẽ bàn đến ở chương sau và những qui tắc nầy bắt buộc ta phải diệt ḷng ham sống và ḷng ham sung sướng. Ngài pḥng bị cho ta chống lại ba loại dục vọng, bởi v́ Thể Trí chứng tỏ một sự xảo quyệt phi thường và cực kỳ tinh quái bằng cách t́m cho ta những lời bàu chữa và viện đủ ngàn lư lẽ để hành động như thật là ta có ḷng ham muốn như vậy. Có thể chúng ta không xem ḿnh như là người có đặc tài hay thông minh, nhưng nếu chúng ta kiểm điểm lại những lời bàu chữa do chúng ta bày đặt ra đặng thi hành những điều ta muốn th́ chúng ta buộc ḷng phải nh́n nhận - một cách tổng quát ở điểm nầy, chúng ta tỏ ra có nhiều khả năng phi thường.

Bởi v́, hiện giờ đây, trước thềm Thánh Đạo, một sự sai lầm c̣n có thể sửa chữa được, nhưng nếu con ấp ủ nó trong ḷng con, nó sẽ trưởng thành và đơm bông kết trái; ít ra con phải chịu đau đớn dữ dội mới ḥng tiêu diệt nó được.

C. W. L. - Đến đây th́ chấm dứt lời chú thích dài ḍng do Đức Chơn Sư Hilarion thêmvào qui tắc thứ nhứt. Con người càng tiến bước trên con đường phát triển về Huyền Bí Học th́ càng chôn sâu trong ḷng ḿnh tất cả các tánh xấu chưa khai trừ được. Thí dụ ḷng ích kỷ, tánh xấu nặng nhất và thông thường nhất trong tất cả các tánh xấu, v́ nó là nguồn gốc của nhiều tánh xấu khác. Con người mà mọi biểu hiện bên ngoài của ḷng ích kỷ đă dứt, có thể tưởng ḿnh đă hoàn toàn giải thoát được tánh đó nhưng không dè tánh xấu ấy, tự nó, có thể chưa chịu bại trận lần nào. Người càng tiến bước trên Đường Đạo th́ nó càng ẩn núp kín đáo bên trong. Trong khi chờ đợi, con người tăng cường dần dần những sự rung động các thể của nó cho đến đỗi tất cả các tánh, dù tốt dù xấu, đều tăng cường mănh liệt một lượt. Nếu c̣n một tánh xấu nào mà chính ḿnh con người và bạn thân nó chưa thấy được th́ tánh xấu đó càng ngày trở nên mạnh mẽ thêm và tới một ngày kia, không sao tránh khỏi, nó sẽ dấy lên và bộc lộ ra ngoài. Rồi chính v́ sự tiến bộ lớn lao đă thực hiện được mà tánh xấu đó sẽ sinh ra một tai họa thảm khốc nhiều hơn là lúc nó c̣n ở trong một giai đoạn trước và sự diệt trừ nó chắc chắn sẽ làm cho ta đau khổ không ít.

A. B. - Trên Đường Đạo, công việc phải làm cho kỹ càng triệt để. Trên thềm Thánh Đạo, những sự sai lầm c̣n sửa chữa dễ dàng, nhưng trừ phi khi nào vị Đệ Tử không ngớt ham muốn triệt để quyền năng trong những giai đoạn đầu tiên của thời kỳ Nhập Môn th́ sự ham muốn nầy sẽ càng ngày càng mạnh thêm; nếu không nhổ tận gốc của nó ở nơi nào mà nó có căn cứ như tại cơi Trần, cơi Trung Giới và cơi Thượng Giới, vị Đệ Tử cho sự ham muốn xâm nhập vào cơi Tinh Thần của Chơn Nhơn th́ rất khó mà diệt trừ nó được. Ḷng tham vọng ẩn trú trong Nhân Thể (Thể Thượng Trí) rồi th́ nó theo măi con người từ kiếp nầy qua kiếp khác. Những thể : Xác, Vía và Trí chết đi, con người sẽ lấy các thể mới khác, nhưng Nhân Thể nó chỉ chờ đến khi chấm dứt kỳ gian của một dăy hành tinh (Kalpa) mới tan ră. Cho nên, Đệ Tử phải thận trọng đừng để ḷng tham vọng tinh thần xâm nhập vào Nhân Thể và đưa vào đó những yếu tố chia rẽ để càng ngày càng giam hăm đời sống của nó.