Họp Thông Thiên Học qua Skype ngày 28 tháng 3 năm 2015

Xin bấm vào đây để download âm thanh


[6:07:38 PM] *** Group call ***
[6:12:40 PM] Thuan Thi Do:
Among such beings, thoughts no longer take form and float about as they do at lower levels, but pass like lightening flashes from one to another. Here we are face to face with the enduring body of the ego, a body older than the hills, an actual expression of the Divine Glory which ever rests behind it, and shines through it more and more in the gradual unfolding of its powers. Here we deal no longer with outer forms, but we see the things in themselves, the reality which lies behind the imperfect expression. Here cause and effect are one, clearly visible in their unity, like two sides of the same coin. Here we have left the concrete for the abstract; we no longer have the multiplicity of forms, but the idea which lies behind all those forms.

The ego, on his own plane, is able to perceive with absolute instantaneity, without, of course, the use of nerves: hence arises a certain class of dream, where a man is awakened from sleep by a physical sound or touch. In the minute space of time, between the impact and awakening of the man, the ego will often compose a kind of drama, or series of scenes ,leading up to and culminating in the event which awakens the physical body. This habit, however, seems to be peculiar to the ego which, as far as spirituality is concerned, is still comparatively undeveloped. As the ego develops, and comes to understand his position and his responsibilities , he rises beyond these graceful sports of his childhood.

It seems that, just as primitive man casts every natural phenomenon into the form of a myth, so the primitive ego dramatises every event that comes under his notice. ( Page 257 ) But the man who has attained full consciousness finds himself so fully occupied in the work of the higher planes that he devotes no energy to such matters, and therefore dreams no more in this fashion.

The use of symbols seems to be a characteristic of the ego, when out of the body during sleep: that is to say, that what in the physical world would be an idea, requiring many words to express, is perfectly conveyed to the ego by a single symbolical image. When such a thought is remembered in the physical, brain unless its key is recollected, there is likely to be confusion. The activities of the ego on his own plane thus sometimes give rise to another class of dream; but there are, of course, many other causes of dreams [vide The Astral Body, page 93].

The ego on his own plane uses abstractions just as we on the physical plane deal with concrete facts. On his plane, the essence of everything is available; he is no longer concerned with details: he need no longer talk round a subject or endeavour to explain it. He takes up the essence or the idea of a subject and moves it as a whole, as one moves a piece when playing chess. His world is a world of realities, where not only is deception impossible, but also unthinkable. He no longer deals with emotions, ideas, or conceptions, but with the thing in itself.

It is impossible to express in words the ordinary traffic between men in fully developed causal bodies. What down here would be a system of philosophy, needing many volumes to explain it, is there a single definite object — a thought which can be thrown down as one throws a card upon a table.

An opera or an oratorio, which here would occupy a full orchestra for many hours in the rendering, is there a single mighty chord. The methods of a whole school of painting are condensed into one magnificent idea. And ideas such as these are the intellectual counters, which are used by egos in their converse with one with another.

On this plane, as we have said previously, ( Page 258 ) the ego has fully unrolled before him all the lives he has lived on this globe, the actual living records of the past. He see his lives as one vast whole, of which his descents into incarnation have been but the passing days. He sees the karmic causes which have made him what he is: he sees what karma still lies in front of him, to be worked out before "the long sad count is closed", and thus he realises, with unerring certainty, his exact place in evolution. Here he perceives the great scheme of evolution, and what is the Divine will for him.

When dealing with matters on his own plane, and those below him, all the ideas of the ego are complete ideas, properly rounded off and perfect.

Furthermore, anything incomplete would be to him unsatisfactory, would, in fact, hardly be counted as an idea at all. For him a cause includes its effect, and therefore , in the longer view which he is able to take, poetic justice is always done, and no story can ever end badly.

These characteristics of his reflect themselves to a certain extent in his lower vehicles, and we find them appearing in ourselves in various ways. Thus, children always demand that fairy tales shall end well, that virtue be rewarded, and that vice shall be vanquished; and all unsophisticated and healthy-minded people feel a similar desire. Those who clamour for an evil realism are precisely those whose views of life have become unhealthy and unnatural, because ,in their short-sighted philosophy, they can never see the whole of any incident, but only the fragment of it which shows in one incarnation, and usually only the merest outside husk even of that.

In the Fourth Root- Race, which is concerned chiefly with the development of the astral body and its emotions, this characteristic of rounding off stories, and exaggeration, is often very marked: this is clearly seen for example, in old Keltic stories. The desire for scientific accuracy and truth is comparatively a recent development, and belongs more specifically to the Fifth Root-Race which is concerned principally ( Page 259 ) with the development of mind and the mental body. Fifth Race people thus demand first that a thing shall be true, otherwise it is of little interest to them: the old races, on the other hand, demand first of all that it shall be pleasing, and decline to be limited in their appreciation, by any such consideration as whether the thing had ever materialised, or could ever materialise, on the physical plane.

The desire for accuracy is thus the coming through of another quality of the ego, of his power to see truly, to see a thing as it is, as a whole and not only in part. Understanding this, we should clearly encourage and insist on the quality of accuracy, and keep our record of facts distinct from our thoughts and desires with regards to those facts.

Yet, in cultivating truthfulness ,there is no need to extinguish romance. It is necessary to be accurate: it is not necessary to be a Gradgrind. We need not lose sight of the beauty and romance which lie behind things, merely because we have acquired a scientific knowledge of details, many of which may be arid and superficial. Thus sugar does not cease to be sweet and pleasant to the taste because we have learned that its chemical formula is C 12 H 22 O11.

The ego's measure of time and space is so entirely different from that which we use in waking life, that from our point of view it seems as though neither time nor space existed for him.

Events which, on the physical plane, take place in succession, appear on the mental plane to be occurring simultaneously, and at the same point. That, at least, is the effect on the consciousness of the ego, though it appears probable that absolute simultaneity is the attribute of a still higher plane, and that the sensation of it on the mental plane is simply the result of a succession, so rapid that the infinitesimally minute spaces of time are indistinguishable, just as the eye receives the impression of a continuous ring of fire, if a stick with one end burning, is whirled round rapidly. The reason for this, of course , is that ( Page 260 ) the human eye is not able to distinguish, as separate, similar impressions which follow one another at intervals of less than about a tenth part of a second..
[6:14:53 PM] Thuan Thi Do:
Particular examples of what we may call the immense speed, at which the consciousness of the ego operates on its own plane, may be found in Dreams by C.W.Leadbeater, pages 36-40, where a number of dreams dependent on this phenomenon, are recounted and explained.

A result, which follows from the ego's supernormal method of time-measurement, is that in some degree prevision is possible to him. If he knows how to read them, the present, the past and to a certain extent the future lie , is open before him. He undoubtedly thus foresees, occasionally, events that will be of interest or importance to the lower personality, and makes more or less successful endeavours to impress them upon it.

Man undoubtedly possesses freewill: hence prevision is possible only to a certain extent. In the case of the ordinary man, it is probably possible to a very large extent, since the man has developed no will of his own worth speaking of, and is consequently very largely the creature of circumstances. His karma places him amid certain surroundings, and their action upon him is so much the most important factor in his history, that his future course may be foreseen with almost mathematical certainty.

When we consider the vast number of events which can be but little affected by human action, and also the complex and wide-spreading relation of causes to their effects, it should not seem wonderful to us that, on the plane where the result of all causes at present in action is visible, a very large portion of the future may be foretold with considerable accuracy, even as to detail. That this can be done, has been proved again and again, not only by prophetic dreams, but by the second-sight of the Highlanders, and the predictions of clairvoyants; and it is on the forecasting of effects, from the causes already in existence, that the scheme of astrology is largely based. ( Page 261 )
[8:08:11 PM] Thuan Thi Do: Mời các anh chị em nghiên cứu đoạn này trong cuốn Phật Giáo Bí Truyền để chúng ta cùng thảo luận cuối tuần trên Skype nhé:

1. Thể Xác: Rupa
2. Sinh Lực: Prana hoặc Jiva
3. Thể Phách: Linga Sharira
4. Hồn Thú: Kama Rupa
5. Hồn Người: Manas
6. Hồn Thiêng: Buddhi
7. Tinh Thần: Atma
Ngay cả những quan niệm siêu việt như một số quan niệm được bao hàm trong bản phân tích này đă được đưa ra dưới dạng bảng biểu th́ dường như nó sẽ gặp phải một vài sự suy thoái mà chúng ta cần phải cảnh giác trong khi cố gắng hiểu rơ được nó ngụ ư muốn nói ǵ. Ngay cả vị giáo sư tài khéo nhất về khoa học huyền bí chắc chắn cũng không thể tŕnh bày được những nguyên khí này riêng biệt với nhau cũng chẳng khác ǵ những nguyên tố trên cơi trần của một hợp chất có thể được tách ra bằng phép phân tích hóa học và bảo tồn độc lập với nhau. Các nguyên tố của một thể xác vốn ở trên cùng một cơi vật chất, nhưng các nguyên khí của một con người th́ lại ở trên các cơi khác hẳn nhau. Chất khí tinh vi nhất mà thể xác trong một chừng mực nào đó có thể bao gồm nó về mặt hóa học, th́ dù sao xét về một phương diện cũng c̣n gần gũi nhất với mức độ vật chất thấp nhất. Khi kết hợp với vật chất thô, nguyên khí thứ nh́ biến nó từ cái mà ta thường gọi là vô cơ (hoặc có lẽ nên gọi là trơ th́ đúng hơn) thành ra vật chất sống động; th́ tức khắc nguyên khí thứ nh́ là một điều ǵ khác hẳn với cái kiểu mẫu tinh vi nhất của vật chất ở trạng thái thấp hơn nó. Vậy nguyên khí thứ nh́ có thể nào là điều mà ta thực sự gọi là vật chất hay chăng? Như vậy ngay từ khi mới bắt đầu khảo cứu, vấn đề này đă khiến cho chúng ta phải sa vào ngay giữa cái cuộc tranh căi tế nhị trong siêu h́nh học theo đó liệu lực và vật chất là khác nhau hay giống nhau. Trong lúc này ta chỉ cần nói rằng khoa học huyền bí coi chúng là giống nhau và nó không coi bất kỳ nguyên khí nào trong Thiên nhiên là hoàn toàn phi vật chất. Như vậy, mặc dù không có một quan niệm nào về vũ trụ, về số phận con người, về Thiên nhiên nói chung mà lại có tính chất tâm linh nhiều hơn các quan niệm của khoa huyền bí học, khoa này hoàn toàn không bị cái sai lầm về luận lư khi gán các kết quả của vật chất cho những nguyên nhân phi vật chất. Như thế, giáo lư bí truyền quả thật là cái mắt xích c̣n thiếu giữa thuyết duy vật và tính linh.
Manh mối cho bí nhiệm phức tạp này dĩ nhiên vốn ở nơi sự kiện mà các chuyên gia về huyền bí học đều nhận biết ngay được, đó là: vật chất tồn tại ở những trạng thái khác ngoài những trạng thái mà năm giác quan nhận biết được.
Vậy là nguyên khí thứ nh́ của Con Người (Sinh Lực) gồm có vật chất ở khía cạnh lực và v́ ái lực của nó đối với trạng thái vật chất thô trược lớn đến nỗi nó không thể tách rời khỏi bất kỳ một hạt hoặc khối lượng vật chất cho sẵn nào mà không tức khắc dịch chuyển sang một hạt hoặc khối vật chất khác. Khi xác của một người chết v́ bị bỏ bởi những nguyên khí cao đă làm cho xác này thành một thực tại sinh động, th́ nguyên khí thứ nh́ tức nguyên sinh khí bản thân nó không c̣n là một đơn vị nữa, tuy nhiên nó vẫn c̣n gắn bó cố hữu nơi các hạt của cái xác chết đang phân hủy để rồi gắn liền với những cơ thể khác mà chính tiến tŕnh phân hủy này tạo ra. Khi ta chôn xác chết ở dưới đất th́ Jiva tức nguyên sinh khí của nó sẽ gắn bó với cây cỏ mọc bên trên hoặc h́nh dạng của loài thú hạ đẳng vốn tiến hóa ra từ chất liệu của cây cỏ đó. Khi ta thiêu cái xác đó th́ nguyên sinh khí bất diệt ngay tức khắc sẽ trở về với thể xác của chính hành tinh mà nó đă vay mượn từ đó để rồi nhập vào một sự tổ hợp mới theo như ái lực của nó xác định.
Nguyên khí thứ ba, thể Phách tức Linga Sharira, là một bản sao tinh vi của thể xác, bảng thiết kế nguyên thủy của nó. Nó hướng dẫn nguyên sinh khí tác động vào các hạt trong thể xác, khiến cho thể xác xây dựng được h́nh hài bao gồm những hạt này. Nhờ được làm cho linh hoạt bởi những nguyên khí cao, cho nên tính đơn nhất của nó chỉ được bảo tồn qua sự hợp nhất của trọn cả nhóm. Khi con người chết, trong một thời gian ngắn nó thoát ra khỏi thể xác và trong một số t́nh huống bất thường, thậm chí nó có thể trở nên hữu h́nh đối với thị giác trên ngoại giới của những người vẫn c̣n sống. Trong t́nh huống đó, dĩ nhiên người ta coi nó là bóng ma của người quá cố. Đôi khi ma hiện h́nh có thể xảy ra theo những cách thức khác nhau, nhưng nguyên khí thứ ba (khi điều này xảy ra thành một hiện tượng hữu h́nh) chỉ là một khối tập hợp các phân tử ở một trạng thái đặc thù, không có bất kỳ loại sự sống hoặc tâm thức nào. Nó không c̣n là một Sinh linh cũng giống như bất kỳ đám mây nào trên bầu trời ngẫu nhiên tụ tập lại thành h́nh dáng giống như một con thú nào đó. Nói chung th́ thể phách chẳng bao giờ rời xa thể xác ngoại trừ lúc chết, ngay cả trong trường hợp này th́ nó cũng đi quá xa khỏi thể xác. Khi người ta thấy nó (điều này hiếm khi xảy ra) th́ người ta chỉ có thể thấy nó ở kế cận cái xác chết vẫn c̣n nằm im. Trong một vài trường hợp rất đặc biết của thuật đồng cốt trong phong trào Thần linh học, th́ trong một thời gian ngắn nó có thể được xuất ra khỏi thể xác và trở nên hữu h́nh kế cận thể xác, nhưng trong trường hợp đó, vào lúc này người đồng tử phải chịu rất nhiều nguy hiểm cho tính mệnh của ḿnh. Nếu ta vô t́nh làm xáo trộn cái t́nh huống khiến cho thể phách xuất ra được, th́ việc nó quay trở lại thể xác có thể bị cản trở. Lúc bấy giờ nguyên khí thứ hai chẳng bao lâu nữa sẽ không c̣n làm linh hoạt được cái xác với vai tṛ là một tổng thể và sự chết sẽ xảy ra.
Trong ṿng một hai năm vừa qua, khi thế giới biết được những điều nói bóng gió và những mảnh vụn mà khoa học huyền bí công bố, th́ thuật ngữ “Thể Phách” đă được áp dụng cho một loại nào đó giống như h́nh người mà các nguyên khí cao có thể ở trọn vẹn trong đó, nó có thể di chuyển ra xa khỏi thể xác đến bất cứ nơi nào do một vị cao đồ c̣n sống phóng chiếu ra một cách hữu thức với một ư định chính xác hoặc do một người nào đó vào lúc chết vô t́nh và ngẫu nhiên áp dụng một vài lực thuộc trí tuệ đối với những nguyên khí đă bị nới lỏng của ḿnh. Trong những mục đích thông thường th́ chẳng có ǵ là bất tiện khi dùng t..
[8:16:42 PM] Thuan Thi Do: http://www.slideshare.net/Huongclass/02-vtm-thc-ca-nguyn-t
[8:53:32 PM] Thuan Thi Do: Bailey: trang 91 (left) hay 73 (up)
[9:04:06 PM] Thuan Thi Do: http://news.yahoo.com/germanwings-crash-co-pilot-hid-illness-airline-050913689.html
[9:07:07 PM] Thuan Thi Do: The 26-year-old woman, identified only as Maria W., recalled in an interview with the mass-circulation Bild daily how Andreas Lubitz told her: "One day I'm going to do something that will change the whole system, and everyone will know my name and remember."

"I never knew what he meant by that but now it makes sense," it quoted the "shocked" flight attendant as saying.
[10:16:03 PM] *** Call ended, duration 4:08:43 ***