Họp Thông Thiên Học ngày 27 tháng 11 năm 2010

[11/27/2010 5:58:32 PM] *** Conference call ***
[11/27/2010 6:02:33 PM] Van Atman: 18. The first (Race) were the Sons of Yoga. Their sons, the children of the Yellow Father and the White Mother.

In the later Commentary, the sentence is translated: —

“The Sons of the Sun and of the Moon, the nursling of ether (or the wind ) (a) . . . . . . .

“They were the shadows of the shadows of the Lords (b). They (the shadows) expanded. The Spirits of the Earth clothed them; the solar Lhas warmed them (i.e. preserved the vital fire in the nascent physical forms). The Breaths had life, but had no understanding. They had no fire nor water of their own (c).

(a) Remember in this connection the Tabula Smaragdina of Hermes, the esoteric meaning of which has seven keys to it. The Astro-Chemical is well known to students, the anthropological may be given now. The “One thing” mentioned in it is man. It is said: “The Father of that one only thing is the Sun; its Mother the Moon; the Wind carries it in his bosom, and its nurse is the Spirituous Earth.” In the occult rendering of the same it is added: “and Spiritual Fire is its instructor (Guru).”

This fire is the higher Self, the Spiritual Ego, or that which is eternally reincarnating under the influence of its lower personal Selves, changing with every re-birth, full of Tanha or desire to live. It is a strange law of Nature that, on this plane, the higher (Spiritual) Nature should be, so to say, in bondage to the lower. Unless the Ego takes refuge in the Atman, the all-spirit, and merges entirely into the essence thereof, the personal Ego may goad it to the bitter end. This cannot be thoroughly understood unless the student makes himself familiar with the mystery of evolution, which proceeds on triple lines — spiritual, psychic and physical.

That which propels towards, and forces evolution, i.e., compels the growth and development of Man towards perfection, is (a) the monad,


or that which acts in it unconsciously through a force inherent in itself; and (b) the lower astral body or the personal self. The former, whether imprisoned in a vegetable or an animal body, is endowed with, is indeed itself, that force. Owing to its identity with the all-force, which, as said, is inherent in the Monad, it is all-potent on the Arupa, or formless plane. On our plane, its essence being too pure, it remains all-potential, but individually becomes inactive: e.g., the rays of the Sun, which contribute to the growth of vegetation, do not select this or that plant to shine upon. Uproot the plant and transfer it to a piece of soil where the sunbeam cannot reach it, and the latter will not follow it. So with the Atman: unless the higher Self or ego gravitates towards its Sun — the Monad — the lower Ego, or personal Self, will have the upper hand in every case. For it is this Ego, with its fierce Selfishness and animal desire to live a Senseless life (Tanha), which is “the maker of the tabernacle,” as Buddha calls it in Dhammapada (153 and 154). Hence the expression, “the Spirits of the Earth clothed the shadows and expanded them.” To these “Spirits” belong temporarily the human astral selves; and it is they who give, or build, the physical tabernacle of man, for the Monad and its conscious principle, Manas, to dwell in. But the “Solar” Lhas, Spirits, warm them, the shadows. This is physically and literally true; metaphysically, or on the psychic and spiritual plane, it is equally true that the Atman alone warms the inner man; i.e., it enlightens it with the ray of divine life and alone is able to impart to the inner man, or the reincarnating Ego, its immortality. Thus, as we shall find, for the first three and a half Root-Races, up to the middle or turning point, it is the astral shadows of the “progenitors,” the lunar Pitris, which are the formative powers in the Races, and which build and gradually force the evolution of the physical form towards perfection — this, at the cost of a proportionate loss of spirituality. Then, from the turning point, it is the Higher Ego, or incarnating principle, the nous or Mind, which reigns over the animal Ego, and rules it whenever it is not carried down by the latter. In short, Spirituality is on its ascending arc, and the animal or physical impedes it from steadily progressing on the path of its evolution only when the selfishness of the personality has so strongly infected the real inner man with its lethal virus, that the upward attraction has lost all its power on the thinking reasonable man. In sober truth, vice and wickedness are an abnormal, unnatural manifestation, at this period of our human evolution — at least they ought to be so. The fact that mankind was never more selfish and vicious than it is now, civilized nations having succeeded in making of the first an ethical characteristic, of the second an art, is an additional proof of the exceptional nature of the phenomenon.


The entire scheme is in the “Chaldean Book of Numbers,” and even in the Zohar, if one only understood the meaning of the apocalyptic hints. First comes En-Soph, the “Concealed of the Concealed,” then the Point, Sephira and the later Sephiroth; then the Atzilatic World, a World of Emanations that gives birth to three other worlds — called the Throne, the abode of pure Spirits; the second, the World of Formation, or Jetzira, the habitat of the Angels who sent forth the Third, or World of Action, the Asiatic World, which is the Earth or our World; and yet it is said of it that this world, also called Kliphoth, containing the (six other) Spheres, , and matter, is the residence of the “Prince of Darkness.” This is as clearly stated as can be; for Metatron, the Angel of the second or Briatic World, means Messenger , Angel, called the great Teacher; and under him are the Angels of the third World, Jetzira, whose ten and seven classes are the Sephiroth,* of whom it is said that “they inhabit and vivify this world as Essential Entities and Intelligences, whose correlatives and contraries inhabit the third or Asiatic World.” These “Contraries” are called “the Shells,” , or demons,† who inhabit the seven habitations called Sheba Hachaloth, which are simply the seven zones of our globe. Their prince is called in the Kabala Samael, the Angel of Death, who is also the seducing serpent Satan; but that Satan is also Lucifer, the bright angel of Light, the Light and Life-bringer, the “Soul” alienated from the Holy Ones, the other angels, and for a period, anticipating the time when they would have descended on Earth to incarnate in their turn.

“The Souls (Monads) are pre-existent in the world of Emanations,” (Book of Wisdom viii., 20); and the Zohar teaches that in the “Soul” “is the real man, i.e., the Ego and the conscious I am: ‘Manas.’ ”

“They descend from the pure air to be chained to bodies, “says Josephus repeating the belief of the Essenes (De Bello Judaeo, 11, 12). “The air is full of Souls,” states Philo, “they descend to be tied to mortal bodies, being desirous to live in them.” (De Gignat, 222 c.; De Somniis, p. 455)‡; because through, and in, the human form they will become progressive beings, whereas the nature of the angel is purely intransitive, therefore man has in him the potency of transcending the faculties of the Angels. Hence the Initiates in India say that it is the Brahmin, the twice-born, who rules the gods or devas; and Paul repeated it in

Footnote(s) ———————————————
* See Vol. 1. Part III., “Gods, Monads and Atoms.” It is symbolised in the Pythagorean Triangle, the 10 dots within, and the seven points of the Triangle and the Cube.

† Whence the Kabalistic name of Shells given to the astral form, the body called Kama Rupa, left behind by the higher angels in the shape of the higher Manas, when the latter leaves for Devachan, forsaking its residue.

‡ Which shows that the Essenes believed in re-birth and many reincarnations on Earth, as Jesus himself did, a fact we can prove from the New Testament itself.


1 Corinthians vi., 3: “Know ye not that we (the Initiates) shall judge angels”?

Finally, it is shown in every ancient scripture and Cosmogony that man evolved primarily as a luminous incorporeal form, over which, like the molten brass round the clay model of the sculptor, the physical frame of his body was built by, through, and from, the lower forms and types of animal terrestrial life. “The Soul and the Form when descending on Earth put on an earthly garment,” says the Zohar. His protoplastic body was not formed of that matter of which our mortal frames are fashioned. “When Adam dwelt in the garden of Eden, he was clothed in the celestial garment, which is the garment of heavenly light. . . . light of that light which was used in the garden of Eden,” (Zohar II. 229 B). “Man (the heavenly Adam) was created by the ten Sephiroth of the Jetziric world, and by the common power they (the seven angels of a still lower world) engendered the earthly Adam . . . . First Samael fell, and then deceiving (?) man, caused his fall also.”

(b) The sentence: “They were the shadows of the shadows of the Lords,” i.e., the progenitors created man out of their own astral bodies, explains an universal belief. The Devas are credited in the East with having no shadows of their own. “The devas cast no shadows,” and this is the sure sign of a good holy Spirit.

Why had they “no fire or water of their own”?* Because: —

(c) That which Hydrogen is to the elements and gases on the objective plane, its noumenon is in the world of mental or subjective phenomena; since its trinitarian latent nature is mirrored in its three

Footnote(s) ———————————————
* It is corroborated, however, as we have shown, by the esotericism of Genesis. Not only are the animals created therein after the “Adam of Dust,” but vegetation is shown in the Earth before “the heavens and the Earth were created.” “Every plant of the field before it (the day that the heavens and the Earth were made, v. 4) was in the Earth” (v. 5). Now, unless the Occult interpretation is accepted, which shows that in this 4th Round the Globe was covered with vegetation, and the first (astral) humanity was produced before almost anything could grow and develop thereon, what can the dead letter mean? Simply that the grass was in the earth of the Globe before that Globe was created? And yet the meaning of verse 6, which says that “there went up a mist from the Earth” and watered the whole face of the Earth before it rained, and caused the trees, etc., to grow, is plain enough. It shows also in what geological period it occurred, and further what is meant by “Heaven and Earth.” It meant the firmament and dry incrustated land, separated and ridden of its vapours and exhalations. Moreover, the student must bear in mind that, as Adam Kadmon, “the male and female being” of Genesis, ch. 1., is no physical human being but the host of the Elohim, among which was Jehovah himself — so the animals mentioned in that chapter as “created” before man in the dead letter text, were no animals, but the Zodiacal signs and other sidereal bodies.


active emanations from the three higher principles in man, namely, “Spirit, Soul, and Mind,” or Atma, Buddhi, and Manas. It is the spiritual and also the material human basis. Rudimentary man, having been nursed by the “air” or the “wind,” becomes the perfect man later on; when, with the development of “Spiritual fire,” the noumenon of the “Three in One” within his Self, he acquires from his inner Self, or Instructor, the Wisdom of Self-Consciousness, which he does not possess in the beginning. Thus here again divine Spirit is symbolised by the Sun or Fire; divine Soul by Water and the Moon, both standing for the Father and Mother of Pneuma, human Soul, or Mind, symbolised by the Wind or air, for Pneuma, means “breath.”

Hence in the Smaragdine Tablet, disfigured by Christian hands: —

“The Superior agrees with the Inferior; and the Inferior with the Superior; to effect that one truly wonderful Work” — which is Man. For the secret work of Chiram, or King Hiram in the Kabala, “one in Essence, but three in Aspect,” is the Universal Agent or Lapis Philosophorum. The culmination of the Secret Work is Spiritual Perfect Man, at one end of the line; the union of the three elements is the Occult Solvent in the “Soul of the World,” the Cosmic Soul or Astral Light, at the other; and, on the material plane, it is Hydrogen in its relation to the other gases. The To on, truly; the one “whom no person has seen except the Son” this sentence applying both to the metaphysical and physical Kosmos, and to the spiritual and material Man. For how could the latter understand the To on the “One Father,” if his Manas, the “Son,” does not become (as) “One with the Father,” and through this absorption receive enlightenment from the “divine instructor,” Guru — Atma-Buddhi?

“If thou would’st understand the SECONDARY (“Creation,” so-called), oh Lanoo, thou should’st first study its relation to the PRIMARY.” (Commentary, Book of Dzyan, III. 19.)

The first Race had three elements, but no living Fire. Why? Because: —

“We say four elements, my Son, but ought to say three,” says Hermes Trismegistus. “In the Primary Circle” (creation) that which is marked reads “Root,” as in the Secondary likewise.

Thus in Alchemy or Western Hermetism (a variant on Eastern Esotericism) we find: —

X. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . X.
Sulphur . . . . . . Flamma . . . . . . Spiritus
Hydrargyum . . Natura . . . . . . . Aqua
Sal . . . . . . . . . . Mater . . . . . . . Sanguis


And these three are all quaternaries completed by their Root, Fire. The Spirit, beyond manifested Nature, is the fiery breath in its absolute Unity. In the manifested Universe, it is the Central Spiritual Sun, the electric Fire of all Life. In our System it is the visible Sun, the Spirit of Nature, the terrestrial god. And in, on, and around the Earth, the fiery Spirit thereof — air, fluidic fire; water, liquid fire; Earth, solid fire. All is fire — ignis, in its ultimate constitution, or I, the root of which is O (nought) in our conceptions, the All in nature and its mind. Pro-Mater is divine fire. It is the Creator, the Destroyer, the Preserver. The primitive names of the gods are all connected with fire, from agni, the Aryan, to the Jewish god who “is a consuming fire.” In India, God is called in various dialects, Eashoor, Esur, Iswur, and Is’Vara, in Sanskrit the Lord, from Isa, but this is primarily the name of Siva, the Destroyer; and the three Vedic chief gods are Agni (ignis), Vayu, and Surya — Fire, Air, and the Sun, three occult degrees of fire. In the Hebrew (aza), means to illuminate, and (asha) is fire. In Occultism, “to kindle a fire” is synonymous to evoking one of the three great fire-powers, or “to call on God.” In Sanskrit Osch or Asch is fire or heat; and the Egyptian word Osiris is compounded (as shown by Schelling) of the two primitives aish and asr, or a “fire-enchanter.” Aesar in the old Etruscan meant a God (being perhaps derived from Asura of the Vedas). Aeswar and Eswara are analogous terms, as Dr. Kenealy thought. In the Bhagavad Gita we read, “Iswara resides in every mortal being and puts in motion, by his supernatural power, all things which mount on the Wheel of Time.” It is the creator and the destroyer, truly. “The primitive fire was supposed to have an insatiable appetite for devouring. Maximus of Tyre relates that the ancient Persians threw into the fire combustible matter crying: ‘Devour, oh Lord!’ In the Irish language Easam, or Asam, means ‘to create,’ and Aesar was the name of an ancient Irish god, meaning ‘to light a fire’ ” (Kenealy). The Christian Kabalists and symbologists who disfigured Pymander — prominent among them the Bishop of Ayre, Francois de Tours, in the 16th century — divide the elements in this way: —

The four elements formed from divine substances and the Spirits of the Salts of Nature represented by —

. . . St. Matthew. . Angel-Man . . Water . . (Jesus-Christ, Angel-Man, Mikael)
A - . St. Mark. . . . .The Lion . . . . Fire
E - Y . .St. Luke. . . . . The Bull . . . . Earth
I - O . . St. John. . . . . The Eagle . . . Air*

Footnote(s) ———————————————
* To those who would inquire “What has Hydrogen to do with air or oxygena- [[Footnote continued on next page]]


Vol. 2, Page 115 SONS OF YOGA.
H, the Quintessence, [[HEPHLOX]], Flamma-Virgo (virgin oil), Flamma Durissima, Virgo, Lucis Aeterna Mater.

The first race of men were, then, simply the images, the astral doubles, of their Fathers, who were the pioneers, or the most progressed Entities from a preceding though lower sphere, the shell of which is now our Moon. But even this shell is all-potential, for, having generated the Earth, it is the phantom of the Moon which, attracted by magnetic affinity, sought to form its first inhabitants, the pre-human monsters, (vide supra, Stanza II.). To assure himself of this, the student has again to turn to the Chaldean Fragments, and read what Berosus says. Berosus obtained his information, he tells us, from Ea, the male-female deity of Wisdom. While the gods were generated in its androgynous bosom (Svabhavat, Mother-space) its (the Wisdom’s) reflections became on Earth the woman Omoroka, who is the Chaldean Thavatth, or the Greek Thalassa, the Deep or the Sea, which esoterically and even exoterically is the Moon. It was the Moon (Omoroka) who presided over the monstrous creation of nondescript beings which were slain by the Dyanis. (Vide Hibbert Lectures, p. 370 et seq.; also in Part II. “Adam-Adami.”)

Evolutionary law compelled the lunar “Fathers” to pass, in their monadic condition, through all the forms of life and being on this globe; but at the end of the Third Round, they were already human in their divine nature, and were thus called upon to become the creators of the forms destined to fashion the tabernacles of the less progressed Monads, whose turn it was to incarnate. These “Forms” are called “Sons of Yoga,” because Yoga (union with Brahma exoterically) is the supreme condition of the passive infinite deity, since it contains all the divine energies and is the essence of Brahma, who is said (as Brahma) to create everything through Yoga power. Brahma, Vishnu and Siva are the most powerful energies of God, Brahma, the Neuter, says a

Footnote(s) ———————————————
[[Footnote continued from previous page]] tion?” it is answered: “Study first the ABC of Occult Alchemy.” In their anxiety, however, to identify Pymander, “the mouth of Mystery,” with St. John the Baptist prophetically, they thus identified also the 7 Kabeiri and the Assyrian Bulls with the Cherubs of the Jews and the Apostles. Having, moreover, to draw a line of demarcation between the four and the three — the latter being the Fallen Angels; and furthermore to avoid connecting these with the “Seven Spirits of the Face,” the Archangels, they unceremoniously threw out all they did not choose to recognise. Hence the perversion in the order of the Elements, in order to make them dovetail with the order of the Gospels, and to identify the Angel-Man with Christ. With the Chaldees, the Egyptians, from whom Moses adopted the Chroub (Cherubs in their animal form), and the Ophites; with all these, the Angels, the Planets, and the Elements, were symbolized mystically and alchemically by the Lion (Mikael); the Bull (Uriel); the Dragon (Raphael); the Eagle (Gabriel); the Bear (Thot-Sabaoth); the Dog (Erataoth); the Mule (Uriel or Thartharaoth). All these have a qualificative meaning.


Puranic text. Yoga here is the same as Dhyana, which word is again synonymous with Yoga in the Tibetan text, where the “Sons of Yoga” are called “Sons of Dhyana,” or of that abstract meditation through which the Dhyani-Buddhas create their celestial sons, the Dhyani-Bodhisattvas. All the creatures in the world have each a superior above. “This superior, whose inner pleasure it is to emanate into them, cannot impart efflux until they have adored” — i.e., meditated as during Yoga. (Sepher M’bo Ska-arim, translated by Isaac Myer, Qabbalah, pp. 109-111.)


19. The second race (was) the product by budding and expansion; the a-sexual (form) from the sexless (shadow). Thus was, O Lanoo, the second race produced (a).

(a) What will be most contested by scientific authorities is this a-sexual Race, the Second, the fathers of the “Sweat-born” so-called, and perhaps still more the Third Race, the “Egg-born” androgynes. These two modes of procreation are the most difficult to comprehend, especially for the Western mind. It is evident that no explanation can be attempted for those who are not students of Occult metaphysics. European language has no words to express things which Nature repeats no more at this stage of evolution, things which therefore can have no meaning for the materialist. But there are analogies. It is not denied that in the beginning of physical evolution there must have been processes in Nature, spontaneous generation, for instance, now extinct, which are repeated in other forms. Thus we are told that microscopic research shows no permanence of any particular mode of reproducing life. For “it shows that the same organism may run through various metamorphoses in the course of its life-cycle, during some of which it may be sexual, and in others a-sexual; i.e., it may reproduce itself alternately by the co-operation of two beings of opposite sex, and also by fissure or budding from one being only, which is of no sex.”* “Budding” is the very word used in the Stanza. How could these Chhayas reproduce themselves otherwise; viz., procreate the Second Race, since they were ethereal, a-sexual, and even devoid, as yet, of the vehicle of desire, or Kama Rupa, which evolved only in the Third Race? They evolved the Second Race unconsciously, as do some plants. Or, perhaps, as the Amoeba, only on a more ethereal, impressive, and larger scale. If, indeed, the cell-theory applies equally to Botany and Zoology, and extends to Morphology, as well as to the Physiology of organisms,

Footnote(s) ———————————————
* See Laing’s “Modern Science and Modern Thought,” p. 90.


and if the microscopic cells are looked upon by physical science as independent living beings — just as Occultism regards the “fiery lives”* — there is no difficulty in the conception of the primitive process of procreation.

Consider the first stages of the development of a germ-cell. Its nucleus grows, changes, and forms a double cone or spindle, thus, within the cell. This spindle approaches the surface of the cell, and one half of it is extruded in the form of what are called the “polar cells.” These polar cells now die, and the embryo develops from the growth and segmentation of the remaining part of the nucleus which is nourished by the substance of the cell. Then why could not beings have lived thus, and been created in this way — at the very beginning of human and mammalian evolution?

This may, perhaps, serve as an analogy to give some idea of the process by which the Second Race was formed from the First.

The astral form clothing the Monad was surrounded, as it still is, by its egg-shaped sphere of aura, which here corresponds to the substance of the germ-cell or ovum. The astral form itself is the nucleus, now, as then, instinct with the principle of life.

When the season of reproduction arrives, the sub-astral “extrudes” a miniature of itself from the egg of surrounding aura. This germ grows and feeds on the aura till it becomes fully developed, when it gradually separates from its parent, carrying with it its own sphere of aura; just as we see living cells reproducing their like by growth and subsequent division into two.

The analogy with the “polar cells” would seem to hold good, since their death would now correspond to the change introduced by the separation of the sexes, when gestation in utero, i.e., within the cell, became the rule.

“The early Second (Root) Race were the Fathers of the ‘Sweat-born’; the later Second (Root) Race were ‘Sweat-born’ themselves.”

This passage from the Commentary refers to the work of evolution from the beginning of a Race to its close. The “Sons of Yoga,” or the primitive astral race, had seven stages of evolution racially, or collectively; as every individual Being in it had, and has now. It is not Shakespeare only who divided the ages of man into a series of seven, but Nature herself. Thus the first sub-races of the Second Race were born at first by the process described on the law of analogy; while the last began gradually, pari passu with the evolution of the human body, to be formed otherwise. The process of reproduction had seven stages also

Footnote(s) ———————————————
* See Book I. Part I. Stanza VII. Commentary 10.


in each Race, each covering aeons of time. What physiologist or biologist could tell whether the present mode of generation, with all its phases of gestation, is older than half a million, or at most one million of years, since their cycle of observation began hardly half a century ago.

Primeval human hermaphrodites are a fact in Nature well known to the ancients, and form one of Darwin’s greatest perplexities. Yet there is certainly no impossibility, but, on the contrary, a great probability that hermaphroditism existed in the evolution of the early races; while on the grounds of analogy, and on that of the existence of one universal law in physical evolution, acting indifferently in the construction of plant, animal, and man, it must be so. The mistaken theories of mono-genesis, and the descent of man from the mammals instead of the reverse, are fatal to the completeness of evolution as taught in modern schools on Darwinian lines, and they will have to be abandoned in view of the insuperable difficulties which they encounter. Occult tradition — if the terms Science and Knowledge are denied in this particular to antiquity — can alone reconcile the inconsistencies and fill the gap. “If thou wilt know the invisible, open thine eye wide on the visible,” says a Talmudic axiom.

In the “Descent of Man”* occurs the following passage; which shows how near Darwin came to the acceptance of this ancient teaching.

“It has been known that in the vertebrate kingdom one sex bears rudiments of various accessory parts appertaining to the reproductive system, which properly belong to the opposite sex. . . . Some remote progenitor of the whole vertebrate kingdom appears to have been hermaphrodite or androgynous† . . . But here we encounter a singular difficulty. In the mammalian class the males possess rudiments of a uterus with the adjacent passages in the Vesiculae prostaticae; they bear also rudiments of mammae, and some male marsupials have traces of a marsupial sac. Other analogous facts could be added. Are we then to suppose that some extremely ancient mammal continued androgynous after it had acquired the chief distinctions of its class, and therefore after it had diverged from the lower classes of the vertebrate kingdom? This seems very improbable,‡ for we have to look to fishes, the lowest of all the classes, to find any still existent androgynous forms.”

Mr. Darwin is evidently strongly disinclined to adopt the hypothesis which the facts so forcibly suggest, viz., that of a primeval androgynous

Footnote(s) ———————————————
* Second Edition, p. 161.

† And why not all the progenitive first Races, human as well as animal; and why one “remote progenitor”?

‡ Obviously so, on the lines of Evolutionism, which traces the mammalia to some amphibian ancestor.


stem from which the mammalia sprang. His explanation runs: — “The fact that various accessory organs proper to each sex, are found in a rudimentary condition in the opposite sex may be explained by such organs having been gradually acquired by the one sex and then transmitted in a more or less imperfect condition to the other.” He instances the case of “spurs, plumes, and..
[11/27/2010 6:26:02 PM] kdanguyen: cau Van ket noi chi Tuyen
[11/27/2010 6:33:36 PM] Van Atman: 213. 7. Prajnà, ch́a khóa này làm cho con người thành một bực thần tiên và đào tạo người thành bực Bồ Tát, con của Dhyànis.
[11/27/2010 6:41:23 PM] Van Atman: Chúng ta hiện đang đề cập đến đức tánh cuối cùng của các đức tánh bắt buộc. Prajna, có nghĩa là minh triết - theo ư nghĩa là một quan năng của tâm thức hơn cả trí thông minh, đó là minh triết v́ nó đạt đến sự sống ở bên kia sắc tướng. Jnana, cũng được dịch là minh triết nhưng nó không phải là một quan năng, chỉ có Prajna mới thật là một quan năng thôi.
Người ta nói rằng đức tánh nầy tạo nên vị Bồ Tát; danh từ Bồ tát ở đây được dùng theo một nghĩa rộng. Theo nghĩa chuyên biệt, vị Bồ Tát là Đấng được chuẩn bị để trở nên một Đức Phật; Ngài phải làm lễ phát nguyện với một vị Phật tại thế là phải đảm trách chức vụ như vậy trong một kiếp sống tương lai. Nhưng tất cả chúng ta, nếu đi theo con đường riêng của ḿnh, cũng sẽ đạt đến quả vị Bồ Tát. Có bảy con đường vĩ đại thuộc hành tinh và trên mỗi đường ấy (hay mỗi cung) có các vị Chơn Sư làm việc và thu nhận đệ tử. Mỗi người đi theo cung riêng của ḿnh, sau cùng sẽ thấy ḿnh được hấp dẫn đến vị Chơn Sư chưởng quản cung đó. Tuy nhiên, v́ ḷng ngưỡng mộ đặc biệt một Chơn Sư, người ta cũng có thể chuyển từ một cung nầy sang cung khác, nhưng việc ấy đ̣i hỏi những sự học hỏi và cố gắng vượt bực; v́ chỉ ở cung của ḿnh con người mới thích ứng một cách dễ dàng hơn cả sự huấn luyện thuộc về huyền môn.
Ai muốn trở thành một vị Phật, th́ nhiều ngàn năm trước phải tạo nhân duyên với một vị Phật đang tại thế qua một cuộc lễ phát nguyện. Rồi từ đó người ta cho rằng ảnh hưởng của vị Phật tại thế sẽ bao phủ lấy Ngài và đến khi Ngài thành Phật rồi, th́ sức mạnh của Đức Phật tâm linh sẽ bay lượn chung quanh để bảo vệ Ngài trên thế gian. Người ta nói rằng Đức Phật Thích Ca của chúng ta đă làm lễ phát nguyện với Đức Phật Dipankara; và người ta cho rằng Đức Phật nầy vẫn c̣n theo trợ giúp Đức Thích Ca trong nhiều năm, khi Ngài đi thuyết pháp. Về vấn đề cao siêu nầy người ta chỉ có thể lập lại những ǵ đă được tiết lộ, nhưng chắc chắn đây là một ư niệm thật đẹp và cũng tự nhiên, v́ chúng ta đă biết rằng ở một tŕnh độ thấp hơn nhiều, Đức Thầy bao giờ cũng che chở cho vị đệ tử trong hào quang của Ngài để cho vị ấy trở nên thành phần tâm thức của Ngài
[11/27/2010 7:22:17 PM] Van Atman: 19. The second race (was) the product by budding and expansion; the a-sexual (form) from the sexless (shadow). Thus was, O Lanoo, the second race produced (a).

Bát Nhă: Prajna (skt)—Bát Lại Nhă—Ban Nhă—Bát La Nhă—Bát Thích Nhă—Bát La Tích Nang—Ba Lại Nhă—Bát Thận Nang—Ba La Nang.

(A) Nghĩa của Bát Nhă—The meanings of Prajna:

1) Trí Tuệ—Wisdom, knowing or understanding.

2) Minh: Clear—Intelligent.

3) Bát Nhă Ba La Mật Kinh diễn tả chữ “Bát Nhă” là đệ nhất trí tuệ trong hết thảy trí tuệ, không ǵ cao hơn, không ǵ so sánh bằng (vô thượng, vô tỷ, vô đẳng)—The Prajna-paramita-sutra describes “prajna” as supreme, highest, incomparable, unequalled, unsurpassed.

4) Bát Nhă có nghĩa là cái biết siêu việt—Prajna means a transcendental knowledge.

5) Tên của một nhà sư từ Kabul vào khoảng năm 810 sau Tây Lịch—Name of a monk from Kabul, around 810 A.D.

*** For more information, please see Prajna in

Sanskrit/Pali-Vietnamese Section.

(B) Có ba loại Bát Nhă—There are three prajnas or perfect enlightements:

1) Thực tướng bát nhă: Trí huệ đạt được khi đă đáo bỉ ngạn—The first part of the prajnaparamita. The wisdom achieved once crossed the shore.

2) Quán chiếu bát nhă: Phần hai của trí huệ Bát Nhă. Đây là trí huệ cần thiết khi thật sự đáo bỉ ngạn—The second part of the prajnaparamita. The necessary wisdom for actual crossing the shore of births and deaths.

3) Phương tiện Bát Nhă (Văn tự Bát nhă): Trí huệ hiểu biết chư pháp giả tạm và luôn thay đổi. Đây là trí huệ cần thiết đưa đến ư hướng “Đáo Bỉ Ngạn”—The wisdom of knowing things in their temporary and changing condition. The necessary wisdom for vowing to cross the shore of births and deaths

Bát Nhă Ba La Mật: Prajnaparamita (skt)—Trí tuệ khiến chúng sanh có khả năng đáo bỉ ngạn. Trí tuệ giải thoát là ba la mật cao nhất trong lục ba la mật, là phương tiện chánh để đạt tới niết bàn. Nó bao trùm sự thấy biết tất cả những huyễn hoặc của thế gian vạn hữu, nó phá tan bóng tối của si mê, tà kiến và sai lạc—Enlightened wisdom—The wisdom which enables one to reach the other shore, i.e. wisdom for salvation; the highest of the six paramitas, the virtue of wisdom as the principal means of attaining nirvana. It connotes a knowledge of the illusory character of everything earthly, and destroys error, ignorance, prejudice, and heresy.
[11/27/2010 8:19:07 PM] Van Atman: 215- Trước khi đến gần cửa cuối cùng, hỡi kẻ ra tay thêu dệt sự tự do cho ḿnh, dọc theo con đường khổ nhọc, con phải chiếm đoạt những Paramitas hoàn thiện đó - những đức tính siêu việt gồm có sáu và mười hạnh.
216- Hỡi đệ tử, v́ trước khi để con được gặp Sư Phụ con, mặt đối mặt, ánh sáng đối ánh sáng, người ta đă nói ǵ với con ?
217- Trước khi có thể đến gần cửa thứ nhứt con phải tập tách ĺa thân con ra khỏi trí con, phá tan bóng tối và sống trong trường tồn. Muốn được như thế con phải sống và thở trong tất cả, cũng như tất cả những ǵ con nhận thấy đều thở trong con ; con phải cảm thấy con ở nơi vạn vật và vạn vật ở trong Đại Ngă.

C. W. L. "Gặp Sư Phụ, ánh sáng đối ánh sáng" là lối diễn tả một chân lư quan trọng. Khi đệ tử tiếp xúc với tâm thức của Chơn Sư và lần thứ nhứt khi Chơn Sư bao phủ y, th́ ánh sáng của Ngài sẽ làm cho hào quang của đệ tử sáng rực lên như chúng tôi đă giải thích trong Bộ Chơn Sư và Thánh Đạo [52].
Coi tiết nầy phần nhiều lập lại những ư kiến đă được tŕnh bày trước tiên trong phần nhứt. Tách rời xác thân ra khỏi Thể Trí theo nguyên văn có nghĩa là phải tạo thành mayavi rupa, và nói theo nghĩa bóng là phải phân biệt sự thật và hiểu rằng con người không phải là xác thân. Thể Vía là h́nh bóng của xác thân; chúng ta không nên hủy diệt nó, nhưng người đệ tử phải chấm dứt ảnh hưởng của nó đối với ḿnh. Chúng ta phải biết dùng nó song làm thế nào không cho nó chi phối chúng ta. Sống trong vĩnh cửu không phải là từ bỏ thế gian, mà bao giờ cũng xét đoán sự vật từ quan điểm đời sống vĩnh cửu. Chúng ta khảo sát tất cả các điều nầy trong Bộ Giảng lư quyển Dưới Chơn Thầy.
Người nào tập sống trong vĩnh cửu và biết rằng linh hồn phải chịu luân hồi, th́ không bao lâu sẽ biết những sự tiếp xúc bên ngoài không có ǵ quan trọng cả. Khi đọc quyển Những kiếp sống của Alcyone chúng ta nhận thấy rằng những người được đề cập đến trong đó, đa số đều đau khổ vô cùng. V́ vài người trong số đó chính là chúng tôi hôm nay, nên chúng tôi hiểu rằng sự đau khổ chỉ là tạm thời và bây giờ không c̣n làm cho chúng tôi khốn khổ nữa. Khi hồi tưởng lại thời gian qua đôi khi chúng tôi tự hỏi rằng làm thế nào các linh hồn nầy có thể chịu đựng được những sự đau khổ như thế. Tuy nhiên họ đă qua cuộc thử thách một cách an toàn. Không phải bao giờ chúng ta cũng cảm thấy ḿnh trải qua những sự đau khổ ấy một cách dễ dàng, v́ chúng ta đang ở trong thời kỳ thử thách đó, chứ không phải nh́n nó từ một vị trí bên ngoài. Chúng ta không thể hy vọng xét đoán được rơ ràng và đầy đủ một kinh nghiệm hay biến cố nào mà hôm nay chúng ta đang ch́m đắm trong đó. Chẳng hạn trong băi chiến trường một chiến sĩ biết rất ít về những ǵ xảy ra và thường y không biết được sự quan trọng của một cuộc di chuyển đặc biệt hay một cuộc hành quân mà y đang tham dự. Bề ngoài, vai tṛ của y có vẻ không đáng kể, nhưng nó có thể là một yếu tố quan trọng trong sự quyết định cuộc chiến đấu. Y cũng có thể được chú ư đặc biệt và nổi bật, nhưng thật ra không quan trọng nhiều trong sự thành công.
Tuy nhiên, tôi không tin rằng người ta có thể đánh giá sự quan trọng của Hội Thông Thiên Học một cách quá đáng. Đó là một trong những phong trào quan trọng nhất mà thế giới không biết đến. Dưới con mắt của người đời, của vua chúa, và của những nhà chính trị, nó không có ǵ khác biệt với những hiệp hội nào khác. Nó chỉ là một nhóm nhỏ. Tuy nhiên Hội Thông Thiên Học đă được sáng lập bởi hai vị Chơn Sư, mà một ngày kia hai Ngài sẽ cầm đầu giống dân chánh thứ sáu, và sẽ lựa chọn trong hàng ngũ chúng ta những người có thể tham dự vào sự phát triển đầu tiên của giống dân đó. Trái lại rất dễ mà thêu dệt vai tṛ chúng ta trong công nghiệp của Hội. Các vị huynh trưởng của chúng ta, Bà Blavatsky và Đại Tá Olcott đă qua đời, nhưng Hội vẫn sống, nó tiếp tục truyền bá lư tưởng của nó đi khắp nơi, v́ các Đấng Chơn Sư vẫn tồn tại.
Các vị đệ tử Chơn Sư phải tập đồng hóa tâm thức của họ với tâm thức những người chung quanh; muốn được như thế, y phải thực hành vài phương pháp luyện tập. Thường những kết quả đạt được rất bất ngờ, khi người đệ tử thoạt tiên t́m cách đi vào tâm thức của các loài vật. Ư nghĩ của chúng ta rất thiển cận và người quan sát những sinh hoạt của chúng theo kinh nghiệm của ḿnh thường mắc phải một sự khác biệt căn bản. Mặt khác, thú vật c̣n nghĩ xa hơn những tư tưởng ít oi của chúng mà người ta không ngờ. Do đó, khi th́ chúng ta cho rằng chúng có những khả năng thật cao, khi th́ gán cho chúng những khả năng thật thấp so với khả năng thật sự của chúng.
Thường một vị đệ tử phải nhập xác một người khác để có thể hiểu những t́nh cảm của y và cũng để tự biết ḿnhqua các thể khác. Một kinh nghiệm như thế rất khổ nhọc mà cách đây nhiều năm ông Damodar K. Mavalankar đă kể lại cho tôi nghe. Một này kia anh bị lôi ra khỏi xác và nhập vào xác một anh thủy thủ say rượu, trên một bến tàu xa lạ. Đối với anh là một người Bà la môn, anh cảm thấy một sự ghê tởm di truyền như bất cứ một người Bà la môn nào khác, khi tiếp xúc với một người bất tịnh, mà người Tây phương chỉ cảm nhận một cách yếu ớt trong khi nó là một sự va chạm khủng khiếp ở anh. Có thể nói rằng anh bị ch́m trong đống bùn nhơ, chứ không thể gọi là ǵ khác hơn. Tuy nhiên, trong trạng thái ghê gớm mà anh đă rơi vào th́nh ĺnh đó, anh vẫn có thể duy tŕ được cảm thức của ḿnh và thầm nhủ : " Không, tôi không phải cái đó; tôi là Damodar ". Rồi anh giữ được b́nh tĩnh và nghĩ rằng : " Cái đó cũng là nhân loại; tôi vẫn có thiện cảm với cái đó ". Vậy là anh đă tự giải thoát một cách tốt đẹp.
Khi gặp một thử thách như thế, nhiều người bị rối loạn vô cùng, họ cho điều đó như một cơn ác mộng khủng khiếp và giăy giụa một cách cuồng loạn, nên họ rất đau khổ. Đối với nhiều người, cảm thức đầu tiên có lẽ là sự ghê tởm. Đối với vị Chơn Tiên, lại khác hẳn, Ngài không bao giờ bỏ qua một sự sai lầm nào. Ngài hiểu nó rơ rệt hơn chúng ta, nhưng Ngài không bao giờ cảm thấy ghê tởm. Ngài phân biệt được tất cả những biến tượng của đời sống nhân loại. Ngài nhớ lại đă có trải qua hoàn cảnh nào đó giống như thế, trong một thời gian vô cùng xa xăm - ¬có lẽ trên một tinh cầu khác. Vả lại, tâm thức Bồ Đề của Ngài cũng đă hoàn toàn phát triển, nó có thể bao trùm ngay cả nhưng người tội lỗi. Vậy Ngài không hề ghê tởm những người phạm tội. Ngài chỉ có một ư muốn duy nhất là giúp đỡ tất cả mọi người càng nhiều càng tốt. Tuy nhiên đối với hạng người ấy không thể ban cho họ nhiều, mà c̣n phải thận trọng nữa. Chỉ có thiện cảm thôi chưa đủ. Chúng ta c̣n phải sáng suốt để t́m ra những lời lẽ có thể cảm hóa kẻ khốn khổ; sau cùng chúng ta cũng phải có đức nhẫn nại và tính thiệp thế để chỉ cho kẻ ấy thấy một đời sống tốt đẹp khá cao hơn cuộc sống của y hiện thời.
Nhờ kinh nghiệm đồng hóa đó, người ta học được đức tính gọi là sự thiện cảm sáng suốt; tôi không tin rằng c̣n một phương pháp nào khác có thể mang đến kết quả hoàn toàn như thế. Chừng đó người ta mới hiểu rằng tại sao một người làm các việc nào đó và chúng được thực hiện ở y như thế nào. Những người chưa có kinh nghiệm ấy phải cố gắng đặt ḿnh vào quan điểm của kẻ khác, càng nhiều càng tốt.
[11/27/2010 9:38:20 PM] *** Call ended, duration 3:39:32 ***