Họp Thông Thiên Học ngày 25 tháng 5 năm 2013


[5/25/2013 6:12:57 PM] *** Group call ***
[5/25/2013 7:01:30 PM] Thuan Thi Do: CHAPTER 13
It cannot be too strongly insisted that it is not found that any sudden change takes
place in man at death: on the contrary, he remains after death exactly what he was
before, except that he no longer has a physical body. He has the same intellect, the
same disposition, the same virtues and vices; the loss of the physical body no more
makes him a different man than would the removal of an overcoat. Moreover,the
conditions in which he finds himself are those which his own thoughts and desires
have already created for him. There is no reward or punishment from outside, but
only the actual result of what he has himself done, and said, and thought, while living
in the physical world.
As we proceed with our description of the astral life after death, it will be recognised
that the true facts correspond with considerable accuracy with the Catholic
conception of purgatory, and the Hades or underworld of the Greeks.
The poetic idea of death as a universal leveller is a mere absurdity born of ignorance,
for, as a matter of fact, in the vast majority of cases, the loss of the physical body
makes no difference whatever in the character or intellect of the person, and there
are therefore as many different varieties of intelligence among the so-called dead as
among the living.
This is the first and the most prominent fact to appreciate: that after death there is no
strange new life, but a continuation, under certain changed conditions, of the present
physical plane life.
So much is this the case that when a man first arrives on the astral plane after
physical death he by no means always knows that he is dead: and even when [Page
113] he does realise what has happened to him he does not always at first
understand how the astral world differs from the physical.
In some cases people consider the very fact that they are still conscious, an absolute
proof that they have not died: and this in spite of the much-vaunted belief in the
immortality of the soul.
If a man has never heard of astral plane life before, he is likely to be more or less
disturbed by the totally unexpected conditions in which he finds himself. Finally, he
accepts these conditions, which he does not understand, thinking them necessary
and inevitable.
Looking out upon the new worlds, at the first glance he would probably see very little
difference, and he would suppose himself to be looking upon the same world as
before. As we have seen, each degree of astral matter is attracted by the
corresponding degree of physical matter. If, therefore, we imagined the physical
world to be struck out of existence, without any other change being made, we should
still have a perfect replicate of it in astral matter. Consequently a man on the astral
plane would still see the walls, furniture, people, etc., to which he was accustomed,
outlined as clearly as ever by the densest type of astral matter. If, however, he
examined such objects closely he would perceive that all the particles were visibly in
rapid motion, instead of only invisibly as on the physical plane. But, as few men
observe closely, a man who dies often does not know at first that any change has
come over him. Thus many, especially in Western countries, find it difficult to believe
that they are dead, simply because they still see, hear, feel and think. Realisation of
what has happened will probably dawn gradually, as the man discovers that though
he can see his friends he cannot always communicate with them. Sometimes he
speaks to them, and they do not seem to hear: he tries to touch them, and finds that
he can make no impression upon them. Even then, for some time he may persuade
himself that he is dreaming, for at other times, when his friends are [Page 114] asleep,
they are perfectly conscious of him and talk with him as of old.
By degrees the man begins to realise the differences between his present life and
that which he lived in the physical world. For example, he soon finds that for him all
pain and fatigue have passed away. He also finds that in the astral world desires and
thoughts express themselves in visible forms, though these are composed mostly of
the finer matter of the plane. As his life proceeds, these become m ore and more
Moreover, though a man on the astral plane cannot usually see the physical bodies
of his friends, yet he can and does see the physical bodies of his friends, and
consequently knows their feelings and emotions. He will not necessarily be able to
follow in detail the events of their physical life: but he would at once be aware of such
feelings as love or hate, jealousy or envy, as these would be expressed through the
astral bodies of his friends.
Thus, although the living often suppose themselves to have "lost" the dead, the dead
are never for a moment under the impression that they have lost the living.
A man, in fact, living in his astral body after death is more readily and deeply
influenced by the feelings of his friends in the physical world than when he was on
earth, because he has no physical body to deaden his perceptions.
A man on the astral plane does not usually see the whole astral counterpart of an
object, but the portion of it which belongs to the particular sub-plane upon which he is
at the time.
Moreover, a man by no means always recognises with any certainty the astral
counterpart of a physical body even when he sees it. He usually requires
considerable experience before he can clearly identify objects, and any attempt that
he makes to deal with them is liable to be vague and uncertain. Examples of this are
often seen in haunted houses, where [Page 115] stone-throwing, or vague, clumsy
movements of physical matter take place.
Frequently, not realising that he is free from the necessity to work for a living, to eat,
sleep, etc., a man after death may continue to prepare and consume meals, created
entirely by his imagination, or even to build for himself a house in which to live. A
case is recorded of a man who built for himself a house, stone by stone, each stone
being separately created by his own thought. He might, of course, with the same
amount of effort have created the whole house at once. He was eventually led to see,
that as the stones had no weight, the conditions were different from those obtaining
in physical life, and so he was induced to investigate further.
Similarly, a man new to the conditions of astral life may continue to enter and depart
from a room by a door or window, not realising that he can pass through the wall just
as easily. For the same reason he may walk upon the earth when he might just as
well float through the air.
A man who has already during earth life acquainted himself, by reading or
otherwise,with the general conditions of astral life, naturally finds himself after death
on ground more or less familiar, and consequently he should not be at a loss to know
what to do with himself.
Even an intelligent appreciation of occult teaching on this subject, as experience has
shown, is of enormous advantage to a man after death, while it is a considerable
advantage for a man merely to have heard of the conditions of astral life, even
though he may have regarded such teachings as one of many hypotheses, and may
not have followed them up further. In the case of others, not so fortunately situated
as to their knowledge of the astral world, their best plan is to take stock of their
position, endeavour to see the nature of the life before them, and how they can make
the best use of it. In addition, they would do well to consult some experienced friend.
[Page 116]
The condition of life referred to above constitute Kâmaloka, literally the place or world
of Kâma or desire: the Limbus of scholastic theology. In general terms Kâmaloka is a
region peopled by intelligent and semi-intelligent entities. It is..
[5/25/2013 7:06:56 PM] Thuan Thi Do: http://blavatskyarchives.com/inner/meetingjan111890.htm
[5/25/2013 7:59:10 PM] *** Call ended, duration 1:46:08 ***
[5/25/2013 7:59:12 PM] *** Group call ***
[5/25/2013 8:01:25 PM] Thuan Thi Do: http://blavatskyarchives.com/inner/meetingjan111890.htm
[5/25/2013 8:02:27 PM] *** Call ended, duration 03:11 ***
[5/25/2013 8:02:33 PM] *** Group call ***
[5/25/2013 8:04:38 PM] *** Van Atman removed yeudoihanhphuc from this conversation. ***
[5/25/2013 8:04:44 PM] *** Van Atman removed hanhhoa123456 from this conversation. ***
[5/25/2013 8:04:50 PM] *** Van Atman removed tothaottt from this conversation. ***
[5/25/2013 8:05:20 PM] *** Van Atman removed Phuc from this conversation. ***
[5/25/2013 8:05:29 PM] *** Van Atman added Phuc ***
[5/25/2013 8:05:39 PM] *** Van Atman removed Thuan Thi Do from this conversation. ***
[5/25/2013 8:05:46 PM] *** Van Atman added Thuan Thi Do ***
[5/25/2013 8:06:06 PM] *** Van Atman added tothaottt ***
[5/25/2013 8:06:36 PM] *** Call ended, duration 04:02 ***
[5/25/2013 8:06:45 PM] *** Group call, duration 09:10 ***
[5/25/2013 8:16:05 PM] *** Group call ***
[5/25/2013 8:29:15 PM] *** Van Atman removed huan.dana219051 from this conversation. ***
[5/25/2013 8:37:36 PM] Thuan Thi Do: Pratyeka Buddha (Sanskrit) Pratyeka Buddha [from prati towards, for + eka one] Each one for himself; exalted and in one sense holy beings who crave spiritual enlightenment for themselves alone. They “are those Bodhisattvas who strive after and often reach the Dharmakaya robe after a series of lives. Caring nothing for the woes of mankind or to help it, but only for this own bliss, they enter Nirvana and — disappear from the sight and the hearts of men. In Northern Buddhism a ‘Pratyeka Buddha’ is a synonym of spiritual Selfishness”; “He, who becomes Pratyeka-Buddha, makes his obeisance but to his Self ” (VS 86, 43).
They achieve nirvana automatically as it were, and leave the world in its misery behind. Though exalted, nevertheless they do not rank with the unutterable sublimity, wisdom, and pity of the Buddhas of Compassion.

“The Pratyeka Buddha is a degree which belongs exclusively to the Yogacharya school, yet it is only one of high intellectual development with no true spirituality. It is the dead-letter of the Yoga laws, in which intellect and comprehension play the greatest part, added to the strict carrying out of the rules of the inner development. It is one of the three paths to Nirvana, and the lowest, in which a Yogi — ‘without teacher and without saving others’ — by the mere force of will and technical observances, attains to a kind of nominal Buddhaship individually; doing no good to anyone, but working selfishly for his own salvation and himself alone. The Pratyekas are respected outwardly but are despised inwardly by those of keen or spiritual appreciation. A Pratyeka is generally compared to a ‘Khadga’ or solitary rhinoceros and called Ekashringa Rishi, a selfish solitary Rishi (or saint)” (TG 261).
[5/25/2013 8:56:13 PM] Thuan Thi Do: http://buddhanet.net/budsas/uni/u-vdp/vdp-index.htm
[5/25/2013 9:05:04 PM] Thuan Thi Do: http://anandgholap.net/Death_And_After-AB.htm
[5/25/2013 10:00:58 PM] Thuan Thi Do: Theo sự miêu tả của Kaushitakipanishat, khi chết Prana thu thập mọi thứ lại và triệt thoái ra khỏi cơ thể, giao nộp mọi thứ cho Chủ thể Tri thức vốn là đấng tiếp nhận tất cả.Giai đoạn này thường được nối tiếp bởi một thời kỳ ngắn ngủi vô ư thức yên b́nh do vật chất dĩ thái bị triệt thoái nhưng vẫn c̣n bị vướng víu vào Thể Vía, do đó ngăn cản con người không hoạt động được nơi cơi trần hoặc cơi trung giới. Một số người có thể rũ thoát khỏi lớp vỏ dĩ thái chỉ trong một vài phút giây; những người khác vẫn ở bên trong Thể Phách nhiều giờ, nhiều ngày, hoặc ngay cả nhiều tuần lễ, mặc dù quá tŕnh này thường không xảy ra lâu hơn một vài tiếng đồng hồ.Khi ngày tháng trôi qua, các nguyên khí cao dần dần được giở bỏ ra khỏi Thể Phách, bấy giờ đến lượt Thể Phách trở thành một xác chết dĩ thái vốn vẫn c̣n ở gần thể xác, cả hai cùng nhau tan ră. Những hồn ma dĩ thái này thường được nh́n thấy ở nghĩa trang, đôi khi là đám sương mù hoặc ánh sáng màu tím hay màu trắng xanh xanh, nhưng nó thường biểu diễn thành một h́nh dáng khó chịu v́ phải trải qua đủ thứ giai đoạn phân ră.Một trong những lợi ích lớn của việc thiêu xác là nhờ thiêu hủy được xác phàm cho nên Thể Phách cũng bị mất đi sào huyệt của ḿnh và do đó nhanh chóng tan ră.Nếu một người bị dẫn dắt sai lạc đến nỗi muốn bám vào sự sống trên cơi trần và thậm chí bám vào xác chết của chính ḿnh th́ sự bảo toàn xác chết hoặc là bằng cách chôn cất hay là ướp xác ắt có một cám dỗ nhất định đối với y và làm dễ dàng rất nhiều cho mục đích không may của y. Sự thiêu xác hoàn toàn ngăn cản bất kỳ toan tính nào nhằm tạm thời hiệp nhất một phần các nguyên khí một cách thiếu tự nhiên. Hơn nữa, có một vài dạng tà thuật không dễ chịu, rất may là ít ra cũng hiếm có ở phương Tây, nó vận dụng xác phàm đang tan ră; Thể Phách của một người đă chết cũng có thể được sử dụng như vậy theo nhiều cách thức khác nhau. Người ta tránh được tất cả những khả năng này bằng cách thực hành lành mạnh việc thiêu xác. Một người đă chết hoàn toàn không thể cảm thấy những hiệu lực của lửa đối với cơ thể đă bị vứt bỏ của ḿnh, bởi v́ xét về sự chết th́ vật chất Thể Vía và Thể Phách đă hoàn toàn tách rời khỏi xác phàm.Mặc dù một người đă chết hoàn toàn không thể nhập trở lại vào xác chết của ḿnh, thế nhưng trong trường hợp người chẳng biết thứ ǵ ngoài sinh hoạt thuần túy trên cơi trần và sợ phát điên lên v́ hoàn toàn bị cắt đứt khỏi cơi trần, th́ trong nỗ lực điên cuồng để vẫn c̣n tiếp tục sinh hoạt trên cơi trần, y có thể bám víu lấy chất dĩ thái trong thể xác đă bị vứt bỏ và lôi kéo nó đi bao bọc quanh ḿnh. Đây có thể là nguyên nhân của sự đau khổ lớn lao hoàn toàn không cần thiết và dễ dàng tránh được bằng cách thực hành việc thiêu xác.Trong trường hợp những người tuyệt vọng bám lấy sự sống trên cơi trần, th́ Thể Vía không thể hoàn toàn tách rời khỏi Thể Phách và chúng vẫn c̣n tỉnh thức nhưng bị vật chất dĩ thái bao xung quanh. T́nh huống này rất khó chịu và bởi v́ người ấy bị khép kín khỏi cơi Trung giới do lớp vỏ bằng chất dĩ thái, đồng thời việc bị mất các cơ quan cảm giác của thể xác lại ngăn cản y không hoàn toàn tiếp xúc được với sự sống trên cơi trần. Do đó y cứ dật dờ, cô đơn, câm lặng và hăi hùng trong một đám sương mù dày đặc u ám, không thể giao tiếp với cơi Trung giới cũng như cơi Hồng trần.Theo thời gian lớp vỏ dĩ thái ṃn đi bất chấp sự phấn đấu của y, mặc dù thường thường việc này không xảy ra măi sau khi y đă chịu đau khổ kịch liệt. Những người tử tế trong đám người chết và những người khác cố gắng trợ giúp lớp người được miêu tả nhưng chẳng mấy khi được thành công.Đôi khi một người trong t́nh huống này có thể nỗ lực tiếp xúc trở lại một lần nữa với cơi Hồng trần thông qua một người đồng cốt, mặc dù “những vong linh hướng dẫn” người đồng cốt thường nghiêm cấm họ làm như thế v́ biết rằng người đồng cốt có nguy cơ bị ám hoặc phát điên.Đôi khi một người đồng cốt vô ư thức – thường thường là một cô gái trẻ nhạy cảm – có thể bị nhập, nhưng toan tính này chỉ có thể thành tựu khi Chơn ngă của cô gái đă nới lỏng sự kiểm soát các hạ thể bằng cách sa đà vào các đam mê và tư tưởng không đáng mong muốn. Đôi khi một hồn người cũng có thể lang thang trong thế giới u linh này, nó có thể thành công trong việc ám một phần con thú; những con thú thường bị ám là những loài kém tiến hóa như trâu ḅ, cừu hoặc heo; mặc dù chó, mèo hoặc khỉ cũng có thể bị sử dụng theo cách này. Điều này có vẻ là điều thay thế trong Giống dân hiện đại thứ Năm cho sinh hoạt dễ sợ về ma cà rồng mà ta đă thấy trong những người thuộc Giống dân thứ Tư. Một khi đă vướng mắc vào một con thú, th́ nó chỉ có thể được tháo gở ra dần dần qua những nỗ lực đáng kể, có lẽ mở rộng ra trong nhiều ngày. Tự do thường chỉ xảy ra vào lúc con thú chết và ngay cả khi đó th́ vẫn c̣n có một sự vướng mắc vào Thể Vía cần phải được rũ bỏ.
[5/25/2013 10:39:13 PM] *** Call ended, duration 2:23:06 ***