Họp Thông Thiên Học ngày 25 tháng 12 năm 2010


[12/25/2010 6:00:13 PM] *** Conference call ***
[12/25/2010 6:11:02 PM] Thuan Thi Do: http://www.theosociety.org/pasadena/sd/sd2-1-07.htm
[12/25/2010 6:15:30 PM] Thuan Thi Do: http://translate.google.com/translate?js=n&prev=_t&hl=vi&ie=UTF-8&layout=2&eotf=1&sl=en&tl=vi&u=http%3A%2F%2Fwww.theosociety.org%2Fpasadena%2Fsd%2Fsd2-1-07.htm
[12/25/2010 6:20:15 PM] *** Call ended, duration 19:58 ***
[12/25/2010 6:20:17 PM] *** Conference call ***
[12/25/2010 6:32:59 PM] Thuan Thi Do: (22) The evolution of the three races continued. (23) The second race creates the Third and perishes.


22. Then the Second evolved the Sweat-Born, the Third (Race). The sweat grew, its drops grew, and the drops became hard and round. The Sun warmed it; the Moon cooled and shaped it; the Wind fed it until its ripeness. The white swan from the starry vault (the Moon), overshadowed the big drop. The egg of the future race, the Man-Swan (Hamsa) of the later Third (a). First Male-Female, then Man and Woman (b).

(a) The text of the Stanza clearly implies that the human embryo was nourished ab extra by Cosmic forces, and that the “Father-Mother” furnished apparently the germ that ripened: in all probability a “sweat-born egg,” to be hatched out, in some mysterious way, disconnected from the “double” parent. It is comparatively easy to conceive of an oviparous humanity, since even now man is, in one sense, “egg-born.” Magendie, moreover, in his Precis Elementaire de Physiologie, citing “a case where the umbilical cord was ruptured and perfectly cicatrized,” yet the infant was born alive, pertinently asks, “How was the circulation carried on in this organ?” On the next page he says: “Nothing is at present known respecting the use of digestion in the foetus;” and respecting its nutrition, propounds this query: “What, then, can we say of the nutrition of the foetus? Physiological works contain only vague conjectures on this point.” “Ah, but,” the sceptic may urge, “Magendie’s book belongs to the last generation, and Science has since made such strides that his stigma of ignorance can no longer be fixed upon the profession.” Indeed; then let us turn to a very great authority upon Physiology, viz., Sir M. Foster (Text-Book of Physiology, third edition, 1879, p. 623); and to the disadvantage of modern Science we shall find him saying, “Concerning the rise and development of the functional activities of the embryo, our knowledge is almost a blank. We know scarcely anything about the various steps by which the primary fundamental qualities of the protoplasm of the ovum are differentiated into the complex phenomena which we have attempted in

this book to explain.” The students of Trin. Coll. Cantab. will now kindly draw a veil before the statue of Hygeia and bandage the eyes of the busts of Galen and Hippocrates, lest they look reproachfully at their degenerate descendants. One further fact we must note. Sir M. Foster is discreetly silent about the case of the ruptured umbilical cord cited by his great French confrere.

This is a very curious statement as explained in the Commentaries. To make it clear: The First Race having created the Second by “budding,” as just explained, the Second Race gives birth to the Third — which itself is separated into three distinct divisions, consisting of men differently procreated. The first two of these are produced by an oviparous method, presumably unknown to modern Natural History. While the early sub-races of the Third Humanity procreated their species by a kind of exudation of moisture or vital fluid, the drops of which coalescing formed an oviform ball — or shall we say egg? — which served as an extraneous vehicle for the generation therein of a foetus and child, the mode of procreation by the later races changed, in its results at all events. The little ones of the earlier races were entirely sexless — shapeless even for all one knows*; but those of the later races were born androgynous. It is in the Third Race that the separation of sexes occurred. From being previously a-sexual, Humanity became distinctly hermaphrodite or bi-sexual; and finally the man-bearing eggs began to give birth, gradually and almost imperceptibly in their evolutionary development, first, to Beings in which one sex predominated over the other, and, finally, to distinct men and women. And now let us search for corroboration of these statements in the religious legends of East and West. Let us take the “Egg-born Race” first. Think of Kasyapa, the Vedic sage, and the most prolific of creators. He was the son of Marichi, Brahma’s mind-born son; and he is made to become the father of the Nagas, or Serpents, among other beings. Exoterically, the Nagas are semi-divine beings which have a human face and the tail of a serpent. Yet there was a race of Nagas, said to be a thousand in number only, born or rather sprung from Kadra, Kasyapa’s wife, for the purpose of peopling Patala, which is undeniably America, as will be shown; and there was a Naga-Dwipa, one of the seven divisions of Bharata-Varsha, India, inhabited by a people bearing the same name, who are allowed, even by some Orientalists, to be historical, and to have left many a trace behind them to this day.

Now the point most insisted upon at present is that, whatever origin be claimed for man, his evolution took place in this order: (1) Sexless, as all the earlier forms are; (2) then, by a natural transition, he became,
Footnote(s) ———————————————

* See the “Timaeus.”

“a solitary hermaphrodite,” a bi-sexual being; and (3) finally separated and became what he is now. Science teaches us that all the primitive forms, though sexless, “still retained the power of undergoing the processes of A-Sexual multiplication;” why, then, should man be excluded from that law of Nature? Bi-sexual reproduction is an evolution, a specialized and perfected form on the scale of matter of the fissiparous act of reproduction. Occult teachings are pre-eminently panspermic, and the early history of humanity is hidden only “from ordinary mortals;” nor is the history of the primitive Races buried from the Initiates in the tomb of time, as it is for profane science. Therefore, supported on the one hand by that science which shows to us progressive development and an internal cause for every external modification, as a law in Nature; and, on the other hand, by an implicit faith in the wisdom — we may say pansophia even — of the universal traditions gathered and preserved by the Initiates, who have perfected them into an almost faultless system — thus supported, we venture to state the doctrine clearly.

In an able article, written some fifteen years ago, our learned and respected friend Prof. Alex. Wilder, of New York, shows the absolute logic and necessity of believing “The Primeval Race Double-Sexed,” and gives a number of scientific reasons for it.* He argues firstly, “that a large part of the vegetable creation exhibits the phenomenon of bisexuality . . . the Linnaean classification enumerating thus almost all plants. This is the case in the superior families of the vegetable kingdoms as much as in the lower forms, from the Hemp to the Lombardy Poplar and Ailanthus. In the animal kingdom, in insect life, the moth generates a worm, as in the Mysteries the great secret was expressed: “Taurus Draconem genuit, et Taurum Draco.” The coral-producing family, which, according to Agassiz, ‘has spent many hundreds of thousands of years, during the present geological period, in building out the peninsula of Florida . . . . . produce their offspring from themselves like the buds and ramifications in a tree.’ Bees are somewhat in the same line . . . . The Aphides or plant lice keep house like Amazons, and virgin parents perpetuate the Race for ten successive generations.”

What say the old sages, the philosopher-teachers of antiquity. Aristophanes speaks thus on the subject in Plato’s “Banquet”: “Our nature of old was not the same as it is now. It was androgynous, the form and name partaking of, and being common to both the male and female. . . . Their bodies were round, and the manner of their running
Footnote(s) ———————————————

* See Extracts from that Essay in “The Theosophist,” of February, 1883.

circular.* They were terrible in force and strength and had prodigious ambition. Hence Zeus divided each of them into two, making them weaker; Apollo, under his direction, closed up the skin.”

Meshia and Meshiane were but a single individual with the old Persians. “They also taught that man was the product of the tree of life, growing in androgynous pairs, till they were separated at a subsequent modification of the human form.†”

In the Toleduth (generation) of Adam, the verse “God created (bara, brought forth) man in his image, in the image of God created he him, male and female created he them,” if read esoterically will yield the true sense, viz.: “The Elohim (Gods) brought forth from themselves (by modification) man in their image . . . . created they him (collective humanity, or Adam), male and female created he (collective deity) them.”‡ This will show the esoteric point. The sexless Race was their first production, a modification of and from themselves, the pure spiritual existences; and this was Adam solus. Thence came the second Race: Adam-Eve or Jod-Heva, inactive androgynes; and finally the Third, or the “Separating Hermaphrodite,” Cain and Abel, who produce the Fourth, Seth-Enos, etc. It is that Third, the last semi-spiritual race, which was also the last vehicle of the divine and innate Wisdom, ingenerate in the Enochs, the Seers of that Mankind. The Fourth, which had tasted from the fruit of the Tree of Good and Evil — Wisdom united already to earthy, and therefore impure, intelligence § — had consequently to acquire that Wisdom by initiation and great struggle. And the union of Wisdom and Intelligence, the former ruling the latter, is called in the Hermetic books “the God possessing the double fecundity of the two sexes.” Mystically Jesus was held to be man-woman. See also in the Orphic hymns, sung during the Mysteries, we find:
Footnote(s) ———————————————

* Compare Ezekiel’s vision (chap. i) of the four divine beings who “had the likeness of a man” and yet had the appearance of a wheel, “when they went they went upon their four sides . . . . for the spirit of the living creature was in the wheel.”

† See Prof. Wilder’s Essay “The Primeval Race Double-Sexed.”

‡ Eugibinus, a Christian, and the Rabbis Samuel, Manasseh ben Israel, and Maimonides taught that “Adam had two faces and one person, and from the beginning he was both male and female — male on one side and female on the other (like Manu’s Brahma), but afterwards the parts were separated.” The one hundred and thirty-ninth Psalm of David recited by Rabbi Jeremiah ben Eliazar is evidence of this. “Thou hast fashioned me behind and before,” not beset as in the Bible, which is absurd and meaningless, and this shows, as Prof. Wilder thinks, “that the primeval form of mankind was androgynous.”

§ See the union of Chochmah, Wisdom, with Binah, Intelligence, or Jehovah, the Demiurge, called Understanding in the Proverbs of Solomon, ch. vii. Unto men Wisdom (divine occult Wisdom) crieth: “Oh, ye simple, understand Wisdom; and ye fools, be of an understanding heart.” It is spirit and matter, the nous and the psyche; of the latter of which St. James says that it is “earthly, sensual, and devilish.”

“Zeus is a male, Zeus is an immortal maid.” The Egyptian Ammon was the goddess Neith, in his other half. Jupiter has female breasts, Venus is bearded in some of her statues, and Ila, the goddess, is also Su-Dyumna, the god, as Vaivasvata’s progeny.

“The name Adam,” says Professor A. Wilder, “or man, itself implies this double form of existence. It is identical with Athamas, or Thomas (Tamil Tam), which is rendered by the Greek Didumos, a twin; if, therefore, the first woman was formed subsequently to the first man, she must, as a logical necessity, be ‘taken out of man’ . . . and the side which the Elohim had taken from man, ‘made he a woman’ (Gen. ii.). The Hebrew word here used is Tzala, which bears the translation we have given. It is easy to trace the legend in Berosus, who says that Thalatth (the Omoroca, or Lady of Urka) was the beginning of creation. She was also Melita, the queen of the Moon. . . . The two twin births of Genesis, that of Cain and Abel, and of Esau and Jacob, shadow the same idea. The name ‘Hebel’ is the same as Eve, and its characteristic seems to be feminine,” continues the author. “Unto thee shall be his desire,” said the Lord God to Cain, “and thou shalt rule over him.” The same language had been uttered to Eve: “Thy desire shall be to thy husband, and he shall rule over thee.” . . .

Thus the pristine bi-sexual unity of the human Third Root-Race is an axiom in the Secret Doctrine. Its virgin individuals were raised to “Gods,” because that Race represented their “divine Dynasty.” The moderns are satisfied with worshipping the male heroes of the Fourth Race, who created gods after their own sexual image, whereas the gods of primeval mankind were “male and female.”

As stated in Book I, the humanities developed coordinately, and on parallel lines with the four Elements, every new Race being physiologically adapted to meet the additional element. Our Fifth Race is rapidly approaching the Fifth Element — call it interstellar ether, if you will — which has more to do, however, with psychology than with physics. We men have learned to live in every climate, whether frigid or tropical, but the first two Races had nought to do with climate, nor were they subservient to any temperature or change therein. And thus, we are taught, men lived down to the close of the Third Root-Race, when eternal spring reigned over the whole globe, such as is now enjoyed by the inhabitants of Jupiter; a “world,” says M. Flammarion, “which is not subject like our own to the vicissitudes of seasons nor to abrupt alternations of temperature, but which is enriched with all the treasures of eternal spring.” (“Pluralite des Mondes,” p. 69.) Those astronomers who maintain that Jupiter is in a molten condition, in our sense of the term, are invited to settle their dispute with this learned French

Astronomer.* It must, however, be always borne in mind that the “eternal spring” referred to is only a condition cognised as such by the Jovians. It is not “spring” as we know it. In this reservation is to be found the reconciliation between the two theories here cited. Both embrace partial truths.

It is thus a universal tradition that mankind has evolved gradually into its present shape from an almost transparent condition of texture, and neither by miracle nor by sexual intercourse. Moreover, this is in full accord with the ancient philosophies; from those of Egypt and India with their Divine Dynasties down to that of Plato. And all these universal beliefs must be classed with the “presentiments” and “obstinate conceptions,” some of them ineradicable, in popular faiths. Such beliefs, as remarked by Louis Figuier, are “frequently the outcome of the wisdom and observation of an infinite number of generations of men.” For, “a tradition which has an uniform and universal existence,
Footnote(s) ———————————————

* An hypothesis evolved in 1881 by Mr. Mattieu Williams seems to have impressed Astronomers but little. Says the author of “The Fuel of the Sun,” in Knowledge, Dec. 23, 1881: “Applying now the researches of Dr. Andrews to the conditions of Solar existence . . . I conclude that the Sun has no nucleus, either solid, liquid, or gaseous, but is composed of dissociated matter in the critical state, surrounded, first, by a flaming envelope, due to the recombination of the dissociated matter, and outside of this, by another envelope of vapours due to this combination.”

This is a novel theory to be added to other hypotheses, all scientific and orthodox. The meaning of the “critical state” is explained by Mr. M. Williams in the same journal (Dec. 9, 1881), in an article on “Solids, Liquids, and Gases.” Speaking of an experiment by Dr. Andrews on carbonic acid, the scientist says that “when 88° is reached, the boundary between liquid and gas vanished; liquid and gas have blended into one mysterious intermediate fluid; an indefinite fluctuating something is there filling the whole of the tube — an etherealised liquid or a visible gas. Hold a red-hot poker between your eye and the light; you will see an upflowing wave of movement of what appears like liquid air. The appearance of the hybrid fluid in the tube resembles this, but is sensibly denser, and evidently stands between the liquid and gaseous states of matter, as pitch or treacle stands between solid and liquid.”

The temperature at which this occurs has been named by Dr. Andrews the “critical temperature”; here the gaseous and the liquid states are “continuous,” and it is probable that all other substances capable of existing in both states have their own particular critical temperatures.

Speculating further upon this “critical” state, Mr. Mattieu Williams emits some quite occult theories about Jupiter and other planets. He says: “Our notions of solids, liquids, and gases are derived from our experiences of the state of matter here upon this Earth. Could we be removed to another planet, they would be curiously changed. On Mercury water would rank as one of the condensible gases; on Mars, as a fusible solid; but what on Jupiter?”

“Recent observations justify us in regarding this as a miniature sun, with an external envelope of cloudy matter, apparently of partially-condensed water, but red-hot, or probably still hotter within. His vaporous atmosphere is evidently of enormous depth, and the force of gravitation being on his visible outer surface two-and-a-half [[Footnote continued on next page]]
Vol. 2, Page 137 EGYPTIAN BELIEF.

has all the weight of scientific testimony.”* And there is more than one such tradition in the Puranic allegories, as has been shown. Moreover, the doctrine that the first Race of mankind was formed out of the chhayas (astral images) of the Pitris, is fully corroborated in the Zohar. “In the Tzalam (shadow image) of Elohim (the Pitris), was made Adam (man). (Cremona, Ed. iii., 76a; Brody, Ed. iii., 159a; “Qabbalah,” Isaac Myer, p. 420.)

It has been repeatedly urged as an objection that, however high the degree of metaphysical thought in ancient India, yet the old Egyptians had nothing but crass idolatry and zoolatry to boast of; Hermes, as alleged, being the work of mystic Greeks who lived in Egypt. To this, one answer can be given — a direct proof that the Egyptians believed in the Secret Doctrine is, that it was taught to them at Initiation. Let the objectors open the “Eclogae Physicae et Ethicae” of Stobaeus, the Greek compiler of ancient fragments, who lived in the fifth century, A.D. The following is a transcription by him of an old Hermetic fragment, showing the Egyptian theory of the Soul. Translated word for word, it says: —

“From one Soul, that of all, spring all the Souls, which spread themselves as if purposely distributed through the world. These souls undergo many transformations; those which are already creeping creatures turn into aquatic animals; from these aquatic animals are derived land animals; and from the latter the birds. From the beings who live aloft in the air (heaven) men are born. On reaching that
Footnote(s) ———————————————

[[Footnote continued from previous page]] times greater than that on our Earth’s surface, the atmospheric pressure, in descending below this visible surface, must soon reach that at which the vapour of water would be brought to its critical condition. Therefore we may infer that the oceans of Jupiter are neither of frozen, liquid, nor gaseous water, but are oceans or atmospheres of critical water. If any fish or birds swim or fly therein, they must be very critically organized.”

As the whole mass of Jupiter is 300 times greater than that of the Earth, and its compressing energy towards the centre proportional to this, its materials, if similar to those of the Earth, and no hotter, would be considerably more dense, and the whole planet would have a higher specific gravity; but we know by the movement of its satellites that, instead of this, its specific gravity is less than a fourth of that of the Earth. This justifies the conclusion that it is intensely hot; for even hydrogen, if cold, would become denser than Jupiter under such pressure.

“As all elementary substances may exist as solids, liquids, or gases, or, critically, according to the conditions of temperature and pressure, I am justified in hypothetically concluding that Jupiter is neither a solid, a liquid, nor a gaseous planet, but a critical planet, or an orb composed internally of associated elements in the critical state, and surrounded by a dense atmosphere of their vapours and those of some of their compounds such as water. The same reasoning applies to Saturn and other large and rarified planets.”

It is gratifying to see how scientific imagination approaches every year more closely to the borderland of our occult teachings.

* “The Day After Death,” p. 23.

status of men, the Souls receive the principle of (conscious) immortality, become Spirits, then pass into the choir of gods.”
[12/25/2010 6:42:46 PM] kdanguyen: Phuc mo them 1 may tinh. co Thuan dung goi
[12/25/2010 6:58:30 PM] Thuan Thi Do: 223. Con phải chuẩn bị để trả lời với Dharma, luật nghiêm khắc, tiếng nó sẽ thốt lên để hỏi con ở đầu đường, ở bước thứ nhất :

224. “Người đă làm đúng các qui điều chưa ? Hỡi người có những ước vọng cao siêu ?”.

225. “Người có làm sao cho tâm và trí của người ḥa nhịp với trí và tâm của tất cả nhân loại chăng?” Bởi v́, cũng như tiếng gầm thét của con Sông Thánh ứng đáp tất cả những âm thanh của Vạn Vật (10), tâm của “Kẻ muốn nhập lưu” phải rung động đáp lại mọi tiếng thở than, mọi tư tưởng của những ǵ có sống và có thở.
[12/25/2010 7:00:21 PM] Thuan Thi Do: Con phải chuẩn bị để trả lời với Dharma, luật nghiêm khắc, tiếng nói của nó sẽ thét lên để hỏi con tại đầu đường, ở Bước Thứ Nhứt.

Con đă sống đúng theo tất cả qui điều, hỡi con người của ước vọng cao siêu!

Con có hoà hợp Tâm lẫn Trí của con với Tâm và Trí của toàn thể Nhân Loại chăng? V́ cũng giống như tiếng gầm thét của con sông Thánh đáp ứng với tất cả âm thanh của vạn vật, Tâm của kẻ muốn Nhập Lưu phải rung động đáp lại mọi tiếng thở than, mọi tư tưởng của những loài biết sống, biết thở.

Ở đây chúng ta thấy một chú thích bất hủ của Bà Blavatsky: Bà nói rằng những Phật Tử Bắc Tông và hầu hết những người Trung Hoa thấy rằng trong tiếng gầm thét sâu xa của vài con sông lớn Linh Thiêng có chủ âm của Vạn Vật. Bà cho rằng trong Khoa Vật Lư cũng như trong Khoa Huyền Bí Học, ai cũng biết rằng có sự hợp nhất giữa Âm Thanh trong Thiên Nhiên - chẳng hạn như tiếng gầm thét của Trường Giang, tiếng gió lay động ngọn cây trong rừng già, hoặc tiếng ồn ào của một đô thị được nghe từ xa, là một âm điệu hoàn toàn rơ rệt, một thứ âm thanh có giá trị rất đáng kể. Tất cả điều nầy quả thật đúng, âm thanh sâu xa của Tạo Vật luôn luôn có thể nghe được đối với người quen nhận ra nó. Mỗi Hành Tinh cũng đều có âm thanh riêng của nó. Trong khi vận chuyển trong không gian nó phát ra âm thanh đặc biệt của nó và nhờ âm thanh nầy Đức Thượng Đế nhận biết các Bầu Hành Tinh của Ngài vận chuyển điều hoà hay không, điều ấy cũng hơi giống như một anh thợ máy đầy kinh nghiệm nhận biết được tiếng động cơ, nếu bộ máy của nó vận chuyển hoàn hảo.

Mấy lời trên đây nhắc chúng ta nhớ tới ḷng thiện cảm, đặc tính được nhấn mạnh rất nhiều trong quyển sách nầy. Thường chúng ta tưởng rằng chúng ta hiểu các bạn chí thân của ḿnh, nhưng thật ra chúng ta đă lầm, v́ một người đứng bên ngoài có thể nhận thấy việc ấy một cách dễ dàng. Nhưng một Đấng Chơn Sư luôn luôn hiểu đúng. Ngài không thể lầm. Khi chứng kiến một việc nào đó, Ngài có thể phát biểu những lời không tán đồng; tuy nhiên, thiện cảm của Ngài vẫn c̣n nguyên vẹn và Ngài vẫn hiểu mà không cần một lời biện bạch của chúng ta. Chúng ta phải nỗ lực t́m hiểu đồng loại của chúng ta bằng cách cố gắng xem trong đôi mắt họ, hiểu rơ tư tưởng của họ chớ không phải bằng hành động họ đă thể hiện.
[12/25/2010 7:09:31 PM] Thuan Thi Do: http://www.lemurianconnection.com/en/about-lemuria-telos.htm
[12/25/2010 8:09:54 PM] Thuan Thi Do:

Người hỏi: Tôi đang nhận ra rằng tôi rất cô độc. Tôi phải làm ǵ đây?

Krishnamurti: Người hỏi muốn biết tại sao anh ấy cảm thấy cô độc. Bạn biết cô độc có nghĩa ǵ, và bạn có nhận biết được nó? Tôi nghi ngờ nhiều lắm, bởi v́ chúng ta đă bóp nghẹt chúng ta trong những hoạt động, trong những quyển sách, trong những liên hệ, trong những ư tưởng mà thực sự ngăn cản chúng ta không nhận biết được sự cô độc. Chúng ta có ư ǵ qua từ ngữ cô độc? Nó là một ư thức của trống rỗng, không có ǵ cả, của hoang mang lạ thường, của không bám víu bất kỳ nơi nào. Nó không là vô vọng, cũng không là tuyệt vọng, nhưng một ư thức của trống không, một ư thức của trống rỗng và một ư thức của thất vọng. Tôi chắc chắn rằng tất cả chúng ta đều đă trải qua nó, những người hạnh phúc và những người bất hạnh, những người rất, rất năng động và những người nghiện ngập hiểu biết. Tất cả họ đều biết điều này. Nó là ư thức của sự đau khổ vô hạn thực sự, một đau khổ không thể che đậy, mặc dù chúng ta cố gắng che đậy nó.

Chúng ta hăy tiếp cận lại vấn đề này để thấy điều ǵ thực sự đang xảy ra, để thấy bạn làm ǵ khi bạn cảm thấy cô độc. Bạn cố gắng tẩu thoát khỏi cảm giác cô độc của bạn, bạn cố gắng vùi đầu vào một quyển sách, bạn tuân theo một người lănh đạo nào đó, hay bạn đến một rạp chiếu bóng, hay bạn trở nên rất, rất năng động ngoài xă hội, hay bạn đi thờ phụng và cầu nguyện, hay bạn vẽ một bức tranh, hay bạn viết một bài thơ diễn tả sự cô độc. Đó là điều ǵ thực sự đang xảy ra. Nhận biết được sự cô độc, sự đau khổ của nó, sự sợ hăi không đáy và kỳ lạ của nó, bạn t́m kiếm một tẩu thoát và tẩu thoát đó trở thành quan trọng và v́ vậy những hoạt động của bạn, hiểu biết của bạn, những Thượng đế của bạn, những máy thâu thanh của bạn, tất cả đều trở thành quan trọng, đúng chứ? Khi bạn trao sự quan trọng cho những giá trị phụ, chúng dẫn bạn đến đau khổ và hỗn loạn; chắc chắn những giá trị phụ là những giá trị thuộc giác quan; và nền văn minh hiện đại được đặt nền tảng vào những điều này, trao tặng bạn sự tẩu thoát này – tẩu thoát qua công việc của bạn, qua gia đ́nh của bạn, danh tánh của bạn, những học hành của bạn, qua vẽ vời vân vân; tất cả văn hóa của chúng ta được đặt nền tảng trên sự tẩu thoát đó. Văn minh của chúng ta được h́nh thành dựa vào nó và đó là một sự kiện.

Bạn có khi nào thử là một ḿnh hay không? Khi bạn có cố gắng, bạn sẽ cảm thấy khó khăn lạ kỳ làm sao và thông minh lạ thường làm sao khi là một ḿnh, bởi v́ cái trí sẽ không cho phép bạn ở một ḿnh. Cái trí trở nên náo động, nó tự-làm bận rộn chính nó bởi những tẩu thoát, thế là chúng ta đang làm ǵ đây? Chúng ta đang cố gắng lấp đầy sự trống không lạ thường này bằng cái đă được biết. Chúng ta t́m ra làm thế nào để được năng động; làm thế nào để thuộc xă hội; chúng ta biết làm thế nào để học hành, làm thế nào để bật máy thâu thanh. Chúng ta nhét đầy trống không đó mà chúng ta không biết bằng những sự việc mà chúng ta biết. Chúng ta cố gắng đổ đầy trống không đó bằng vô số loại hiểu biết, liên hệ hay những sự vật. Đó không như thế hay sao? Đó là qui tŕnh của chúng ta, đó là sự tồn tại của chúng ta. Bây giờ khi bạn nhận ra điều ǵ bạn đang làm, bạn vẫn nghĩ rằng bạn có thể lấp đầy trống không đó à? Bạn đă thử mọi phương tiện để lấp đầy trống không của cô độc này. Bạn đă thành công trong việc lấp đầy nó hay sao? Bạn đă thử vào những rạp chiếu bóng và bạn không thành công, và v́ vậy bạn đi theo những đạo sư của bạn và những quyển sách của bạn, hay bạn rất năng động ngoài xă hội. Bạn đă thành công trong việc lấp đầy nó hay bạn chỉ che đậy nó thôi? Nếu bạn chỉ che đậy nó, nó vẫn c̣n ở đó; thế là nó sẽ quay lại. Nếu bạn có thể tẩu thoát hoàn toàn, vậy th́ bạn đă bị nhốt chặt trong một nhà thương điên hay bạn trở nên rất, rất đờ đẫn. Đó là điều ǵ đang xảy ra trong thế giới.

Trống rỗng này, trống không này có thể được lấp đầy? Nếu không, liệu chúng ta có thể chạy trốn khỏi nó, tẩu thoát khỏi nó hay sao? Nếu chúng ta đă trải nghiệm và phát hiện một tẩu thoát không có giá trị ǵ, thế là tất cả những tẩu thoát khác cũng chẳng có giá trị ǵ? Không đặt thành vấn đề liệu bạn lấp đầy trống không bằng việc này hay bằng việc kia. Việc tạm gọi là thiền định cũng là một tẩu thoát. Không đặt thành vấn đề nhiều lắm khi bạn thay đổi cách tẩu thoát của bạn.

Vậy th́ làm thế nào bạn sẽ t́m ra phải làm ǵ cho cô độc này? Bạn chỉ có thể t́m ra phải làm ǵ khi bạn đă không c̣n tẩu thoát. Đó không như thế hay sao? Khi bạn đang sẵn ḷng đối diện cái ǵ là – mà có nghĩa rằng bạn không được mở máy thâu thanh, mà có nghĩa rằng bạn phải quay lưng lại văn minh – vậy th́ cô độc đó kết thúc, bởi v́ nó hoàn toàn được thay đổi. Nó không c̣n cô độc. Nếu bạn hiểu rơ cái ǵ là, vậy th́ cái ǵ là là sự thật. Bởi v́ cái trí liên tục đang lẩn tránh, đang tẩu thoát, đang khước từ ‘thấy’ cái ǵ là, nó tạo ra những cản trở riêng của nó. Bởi v́ chúng ta có quá nhiều cản trở đến độ chúng đang ngăn cản chúng ta không thấy, chúng ta không hiểu rơ cái ǵ là và thế là chúng ta chạy trốn khỏi sự thật; tất cả những cản trở này được tạo ra bởi v́ cái trí cố ư không thấy cái ǵ là. Muốn thấy cái ǵ là không chỉ đ̣i hỏi nhiều công sức và nhận biết được hành động nhưng nó cũng có nghĩa phải quay lưng lại với mọi thứ mà bạn đă dựng lên, tài khoản ngân hàng của bạn, danh tánh của bạn và mọi thứ mà chúng ta gọi là văn minh. Khi bạn thấy cái ǵ là, bạn sẽ phát giác rằng cô độc được thay đổi như thế nào.
[12/25/2010 8:42:39 PM] Thuan Thi Do: http://www.rense.com/general82/sci.htm
[12/25/2010 8:43:18 PM] Thuan Thi Do: http://www.google.com/webhp?sourceid=navclient-ff#hl=vi&expIds=25657&xhr=t&q=Sir+William+Crookes.&cp=20&pf=p&sclient=psy&site=webhp&source=hp&aq=f&aqi=&aql=&oq=Sir+William+Crookes.&gs_rfai=&pbx=1&fp=fd486c5a36a0b45d
[12/25/2010 8:53:02 PM] *** Call ended, duration 2:32:38 ***