Họp Thông Thiên Học ngày 20 tháng 4 năm 2013


[4/20/2013 6:03:05 PM] *** Group call ***
[4/20/2013 6:19:57 PM] Thuan Thi Do: Usually the astral body, thus withdrawn from the physical, will retain the form of the
physical body, so that the person is readily recognisable to any one who knows him
physically. This is due to the fact that the attraction between the astral and the
physical particles, continued all through physical life, sets up a habit or momentum in
the astral matter, which continues even while it is temporarily withdrawn from the
sleeping physical body.
For this reason, the astral body of a man who is asleep will consist of a central
portion corresponding [Page 84] to the physical body, relatively very dense, and a
surrounding aura, relatively much rarer.
In the case of a very undeveloped man, such as a savage, he may be nearly as
much asleep as his physical body, because he is capable of very little definite
consciousness in his astral body. He is also unable to move away from the
immediate neighbourhood of the sleeping physical body, and if an attempt were
made to draw him away in his astral body, he would probably awake in his physical
body in terror.
His astral body is a somewhat shapeless mass, a floating wreath of mist, roughly
ovoid in shape, but very irregular and indefinite in outline: the features and shape of
the inner form (the dense astral counterpart of the physical body) are also vague,
blurred and indistinct, but always recognisable.
A man of this primitive type has been using his astral body, during waking
consciousness, sending mind currents through the astral to the physical brain. But
when, during sleep, the physical brain is inactive, the astral body, being
undeveloped, is incapable of receiving impressions on its own account, and so the
man is practically unconscious, being unable to express himself clearly through the
poorly organised astral body. The centres of sensation in it may be affected by
passing thought-forms, and he may answer in it to stimuli that rouse the lower nature.
But the whole effect given to the observer is one of sleepiness and vagueness, the
astral body lacking all definite activity and floating idly, inchoate, above the sleeping
physical form.
In a quite unevolved person, therefore, the higher principles, i.e., the man himself,
are almost as much asleep as the physical body.
In some cases the astral body is less lethargic, and floats dreamily about on the
various astral currents, occasionally recognising other people in a similar condition,
and meeting with experiences of all sorts, pleasant and unpleasant, the memory of
which, hopelessly confused and often travestied into a grotesque [Page 85] caricature
of what really happened (See Chapter 10 on Dreams) will cause the man to think
next morning what a remarkable dream he has had.
In the case of a more evolved man, there is a very great difference. The inner form is
much more distinct and definite - a closer reproduction of the man's physical
appearance. Instead of the surrounding mist-wreath, there is a sharply defined ovoid
form preserving its shape unaffected amidst all the varied currents which are always
swirling around it on the astral plane.
A man of this type is by no means unconscious in his astral body, but is quite actively
thinking. Nevertheless, he may be taking very little more notice of his surroundings
than the savage. Not because he is incapable of seeing, but because he is so
wrapped up in his own thought that he does not see, though he could do so if he
chose. Whatever may have been the thoughts engaging his mind during the past
day, he usually continues them when he falls asleep, and he is thus surrounded by
so dense a wall of his own making that he observes practically nothing of what is
going on outside. Occasionally a violent impact from without, or even some strong
desire of his own from within, may tear aside this curtain of mist and permit him to
receive some definite impression. But even then the fog would close in again almost
immediately, and he would dream on un-observantly as before.
In the case of a still more developed man, when the physical body goes to sleep, the
astral body slips out of it, and the man is then in full consciousness. The astral body
is clearly outlined and definitely organised, bearing the likeness of the man, and the
man is able to use it as a vehicle, a vehicle far more convenient than the physical
The receptivity of the astral body has increased, until it is instantly responsive to all
the vibrations of its plane, the fine as well as the coarser: but in the astral body of a
very highly developed person [Page 86] there would, of course, be practically no
matter left capable of responding to coarse vibrations.
Such a man is wide awake, is working far more actively, more accurately, and with
greater power of comprehension, than when he was confined in the denser physical
vehicle. In addition, he can move about freely and with immense rapidity to any
distance, without causing the least disturbance to the sleeping physical body.
He may meet and exchange ideas with friends,either incarnate or discarnate, who
happen to be equally awake on the astral plane, He may meet people more evolved
than himself, and receive from them warning or instruction: or he may be able to
confer benefits on those who know less than himself. He may come into contact with
non-human entities of various kinds (see Chapters 20 and 21 on Astral Entities): he
will be subject to all kinds of astral influences, good or evil, strengthening or terrifying.
He may form friendships with people from to their parts of the world: he may give or
listen to lectures: if he is a student, he may meet other students and, with the
additional faculties which the astral world gives, he may be able to solve problems
which presented difficulties in the physical world.
A physician, for example, during the sleep of the body, may visit cases in which he is
especially interested. He may thus acquire new information, which may come through
as a kind of intuition to his waking consciousness.
In a highly evolved man, the astral body, being thoroughly organised and vitalised,
becomes as much the vehicle of consciousness on the astral plane as the physical
body is on the physical plane.
The astral world being the very home of passion and emotion, those who yield
themselves to an emotion can experience it with a vigour and a keenness mercifully
unknown on earth. Whilst in the physical body most of the efficiency of an emotion is
exhausted in transmission to the physical plane, but in the astral [Page 87] world the
whole of the force is available in its own world. Hence it is possible in the astral world
to feel far more intense affection or devotion than is possible in the physical world:
similarly an intensity of suffering is possible in the astral world which is unimaginable
in ordinary physical life.
An advantage of this state of affairs is that in the astral world all pain and suffering
are voluntary and absolutely under control, hence life there is much easier, for the
man who understands. To control physical pain by the mind is possible, but
exceedingly difficult: but in the astral world anyone can in a moment drive away the
suffering caused by a strong emotion. The man has only to exert his will, when the
passion straightway disappears. This assertion sounds startling: but it is nevertheless
true, such being the power of will and mind over matter.
To have attained full consciousness in the astral body is to have already made a
considerable amount of progress: when a man has also bridged over the chasm
between astral and physical consciousness, day and night no longer exist for him,
since he leads a life unbroken in its continuity. For such a man, even death, as
ordinarily conceived, has ceased to exist, since he carries that unbroken
consciousness not only through night and day, but also through the portals of death
itself, and up to the end of his ...
[4/20/2013 6:55:00 PM] Thuan Thi Do: and up to the end of his life upon the astral plane, as we shall see later when
we come to deal with the after-death life.
Travelling in the astral body is not instantaneous: but it is so swift that space and time
may be said to be practically conquered: for although a man is passing through
space, it is passed through so rapidly that its power to divide is nearly non-existent. In
two or three minutes a man might move round the world.
Any fairly advanced and cultured man among the higher races of mankind has
already consciousness fully developed in the astral body, and is perfectly capable of
employing it as a vehicle, though in many [Page 88] case he does not do so, because
he has not made the definite effort which is at first necessary, until the habit becomes
The difficulty with the ordinary person is not that the astral body cannot act, but that
for thousands of years that body has been accustomed to being set in motion only by
impressions received through the physical vehicle, so that men do not realise that the
astral body can work on its own plane and on its own account, and that the will can
act upon it directly. People remain "unawake" astrally because they get into the habit
of waiting for the familiar physical vibrations to call out their astral activity. Hence they
may be said to be awake on the astral plane, but not in the least to the plane, and
consequently they are conscious of their surroundings only very vaguely, if at all.
When a man becomes a pupil of one of the Masters, he is usually at once shaken out
of his somnolent condition on the astral plane, fully awakened to the realities around
him on that plane, and set to learn from them and to work among them, so that his
hours of sleep are no longer a blank, but are filled with active and useful occupation,
without in the least interfering with the healthy repose of the tired physical body.
In Chapter 28 on Invisible Helpers we shall deal more fully with carefully planned and
organised work in the astral body: here it may be stated that even before that stage is
reached, a great deal of useful work may be and is constantly being done. A man
who falls asleep with the definite intention in his mind of doing a certain piece of work
will assuredly go and attempt to carry out his intention as soon as he is freed from his
physical body in sleep. But, when the work is completed, it is likely that the fog of his
own self-centred thoughts will close round him once more, unless he has
accustomed himself to initiate fresh lines of action when functioning apart from the
physical brain. In some cases, of course, the work [Page 89] chosen is such as to
occupy the whole of the time spent in sleep, so that such a man would be exerting
himself to the fullest extent possible, so far as his astral development permits.
Every one should determine each night to do something useful on the astral plane: to
comfort some one in trouble: to use the will to pour strength into a friend who is weak
or ill: to calm some one who is excited or hysterical: or to perform some similar
Some measure of success is absolutely certain, and if the helper observes closely,
he will often receive indications in the physical world of definite results achieved.
There are four ways in which a man may be "awakened" to self-conscious activity in
his astral body.
(1) By the ordinary course of evolution, which though slow, is sure.
(2) By the man himself, having learnt the facts of the case, making the requisite
steady and persistent effort to clear away the mist from within and gradually
overcome the inertia to which he is accustomed. In order to do this the man should
resolve before going to sleep to try when he leaves the body to awaken himself and
see something or do some useful work. This, of course, is merely hastening the
natural process of evolution. It is desirable that the man should first have developed
common sense and moral qualities: this for two reasons: first, lest he may misuse
such powers as he may acquire; second, lest he be overwhelmed by fear in the
presence of forces which can neither understand nor control.
(3) By some accident, or by unlawful use of magical ceremonies, he may so rend the
veil that it can never wholly be closed again. Instances of this are to be found in A
Bewitched life by H.P.Blavatsky, and in Zanoni by Lord Bulwer Lytton
(4) A friend may act from without upon the closed shell surrounding the man and
gradually arouse the [Page 90] man to higher possibilities. This, however,would never
be done unless the friend were quite sure that the man to be awakened possessed
the courage, devotion, and other qualifications necessary for useful work.
But the need of helpers on the astral plane is so great that every aspirant may be
certain that there will not be a day's delay in arousing him as soon as he is seen to
be ready.
It may be added that when even a child has been awakened on the astral plane, the
development of the astral body would proceed so rapidly that he would very soon be
in a position upon that plane but little inferior to that of the awakened adult, and
would, of course, be much in advance, so far as usefulness is concerned, of the
wisest man who was as yet unawakened.
But unless the go expressing himself through the child-body possessed the
necessary qualification of a determined yet loving disposition, and had clearly
manifested it in his previous lives, no occultist would take the very serious
responsibility of awakening him on the astral plane. When it is possible to arouse
children in this way, they often prove most efficient works on the astral plane, and
throw themselves into this work with a whole-souled devotion which is beautiful to
Also, while it is comparatively easy to waken a man on the astral plane, it is
practically impossible, except by a most undesirable use of mesmeric influence, to
put him to sleep again.
Sleeping and waking life are thus seen to be in reality but one: during sleep we are
aware of that fact, and have the continuous memory of both, i.e., astral memory
includes the physical, though, of course, the physical memory by no means always
includes the memory of the astral experiences.
The phenomenon of sleep-walking (somnambulism) may apparently be produced in
several distinct ways.
(1) The ego may be able to act more directly upon [Page 91] the physical body during
the absence of the mental and astral vehicles: in cases of this nature a man might be
able, for example, to write poetry, paint pictures, etc., which would be far beyond his
ordinary powers when awake.
(2) The physical body may be working automatically, and by force of habit,
uncontrolled by the man himself. Instances of this occur where servants rise in the
middle of the night and light a fire or attend to other household duties to which they
are accustomed: or where the sleeping physical body carries out to some extent the
idea dominant in the mind before falling to sleep.
(3) An outside entity, incarnate or discarnate, may seize the body of a sleeping man
and use it for his own ends. This would be most likely to happen with a person who
was mediumnistic, i.e., whose bodies are more loosely joined together than usual
and therefore more readily separable.
With normal people, however, the fact that the astral body leaves the physical body
during sleep does not open the way to obsession, because the ego always maintains
a close connection with his body and he would quickly be recalled to it by any attempt
that might be made upon it.
(4) A directly opposite condition may also produce a similar result. When the
principles or bodies fit more tightly than usual, the man, instead of visiting a distant
place in his astral body only, would take his physical body along as well, because he
is not wholly dissociated from it.
(5) Somnambulism is..
[4/20/2013 7:13:29 PM] Thuan Thi Do: http://anandgholap.net/Man_Visible_And_Invisible-CWL.htm
[4/20/2013 7:14:17 PM] Thuan Thi Do: http://hoangvan.net/thongthienhoc/inner/Meeting5.htm 

Google dịch:
[4/20/2013 7:40:37 PM] Thuan Thi Do: Cuộc họp: ngày 12 Tháng 11 năm 1890
Sau cuộc thảo luận kéo dài, nhóm giải quyết để ràng buộc bản thân với nhau bởi một cam kết đặc biệt. Có sự khác biệt về ư kiến Lời Thệ nguyên nên mở rộng tới đâu, và cuối cùng là h́nh thức sau đây đă được thông qua và có chữ kư của tất cả những người có mặt.
(ET Sturdy và G. Kislingbury đă riêng rẽ thực hiện các Cam kết của nhóm Bí Giáo trong thời gian bị đ́nh chỉ.)
Chúng tôi, kư tên dưới đây, cam kết chính ḿnh, mỗi người, để duy tŕ và làm việc cùng nhau trong Thuyết huyền bí cho phần c̣n lại của cuộc sống của chúng tôi.
Chúng tôi cam kết để làm cho nơi cư trú của đa số thành viên của nhóm, sau cái chết của HPB, trụ sở của Hội.
Chúng tôi cam kết để đề cập đến sự phán xét của nhóm của chúng tôi bất kỳ vấn đề riêng tư mà có thể trực tiếp hoặc gián tiếp ảnh hưởng đến lợi ích chung của chúng tôi - Thông Thiên Học.
Chúng tôi cam kết sẵn sàng để cung cấp cho một lời giải thích thẳng thắn để nhóm của chúng tôi về các vấn đề đó đă làm tăng câu hỏi, và nói chung để trau dồi sự thẳng thắn đối với nhau. "
"V́ vậy, giúp chúng ta, thăng tiến chúng tôi."
LM Cooper A. Besant I. Cooper-Oakley C. Wright
HAW Coryn ET Sturdy, WR Old C. Wachtmeister
E. Kislingbury GRS Mead
HPB cho biết 1G. là Manas của TS ES là Manas thấp; TS Đệ tứ.
'Cuộc họp không đánh số trong phút.

Họp thứ V: 26 Tháng Mười Một năm 1890
Hiện tại: LIC-O, WRO, EK, ETS, AB, CFW,.
(Các tên cuối cùng đă cam kết đặc biệt.)
Ư thức Kosmic:
HPB tiến hành để đối phó với ư thức Kosmic, giống như tất cả các khác, bảy cơi, trong đó có ba là không thể nghĩ bàn, và bốn chỉ có các chân sư cao nhất mới biết.

Cơi Tâm Thức Vũ Trụ

(bỏ qua 3 cơi trên)
Kama-Manas, hoặc Psychic cao .
Bằng Prana-K hoặc Psychic thấp
Cơi vía
Prakrti cơi trần

Prakrti thức:
HPB sau đó đă nói đến cơi thấp nhất , trên mặt đất (nó đă được sau đó gọi cơi này Prakrti), đó là chia thành bảy cơi, và chia  một lần nữa thành 7: làm thành 49.

Ư thức trên mặt đất:
HPB sau đó đă dùng cơi thấp nhất Prakiti, hoặc mặt đất, và chia nó thành bảy

Thực sự cơi trên mặt đất, hoặc
7 Prakrti

7 Para-Ego - thay đổi thành Atmic.
6 Bên trong Inner Ego -      ""    Buddhic/ Bồ Đề.
5 Manas Ego.
4 Kama-Manas, hoặc Manas thấp hơn, hoặc Psychic cao hơn .
3 Bằng khí lực, Kama, hoặc Psychic thấp hơn .
2 Vía
1 Khách quan

1 Khách quan này, hoặc cảm giác, cơi  được cảm nhận bằng năm giác quan vật chất.
2 Trên cơi thứ hai của ḿnh, các đối tượng được đảo ngược.
3 cơi thứ ba của nó là tâm linh, đây là bản năng, giúp ngăn chặn một con mèo không đi vào nước và bị chết đuối.
theo bảng của ư thức trên mặt đất đă được đưa ra:
1. Cảm giác.
2. Bản năng.
3. Sinh lư t́nh cảm.
4. Thuộc về say mê 
5. Tinh thần mental
6. Tinh thần spiritual
7. X. 
là liên quan đến cơi Astral  liên quan.
7 Astral X.
6 "   Buddhic.
5 "   Manasic.
4 "    Kama - Manasic
3     Tâm linh, hoặc bằng khí lực mặt đất.
2 "   Astral ..
1 "    khách quan

Tâm thức cơi vía:
Liên quan đến cách chia đầu tiên của chiếc cơi thứ hai với, HPB nhắc nhở chúng ta rằng tất cả nh́n thấy trên nó phải được đảo ngược trong diễn dịch nó, ví dụ như số xuất hiện ngược lại. Vật thể khách quan cơi vía tương ứng với các vật thể khách quan trên mặt đất.
Việc phân chia thứ hai tương ứng với thứ hai của cơi trên mặt đất, nhưng các đối tượng là các kém cực đoan, một astralized vía. Cơi này là giới hạn của đồng cốt b́nh thường, anh ta không thể đi xa hơn nữa . Một người không đồng cốt, để đạt được nó, phải ngủ, hoặc trong trạng thái thôi miên, hoặc bị ảnh hưởng của chất gây mê. Trong cơn mê sảng người thường tới được cơi này.
Chiếc cơi thứ ba, Pr là có tính chất mạnh mẽ sống động. Cực mê sảng mang bệnh nhân đến cơi này. Trong tremens mê sảng người bị đi này và một ở trên nó. Lunatics thường có ư thức về chiếc cơi này, nơi họ nh́n thấy những cảnh tượng khủng khiếp.  -
Cơi thứ tư, thế giới của cơi Astral, K và khủng khiếp. Do đó đến những h́nh ảnh mà cám dỗ, h́nh ảnh của người say rượu trong K khiến người khác muốn uống rượu, h́nh ảnh của tất cả các vụ xúi dục mọi người với mong muốn phạm tội. Các yếu bắt chước những h́nh ảnh này trong một loại thời trang monkeyish, v́ vậy dưới ảnh hưởng của họ. Đây cũng là nguyên nhân gây ra bệnh dịch tệ nạn, và chu kỳ của thiên tai, tai nạn các loại đến trong nhóm. Tremens mê sảng cực là trên cơi này.
Cơi thứ năm là của linh cảm trong những giấc mơ, phản ánh từ tâm lư thấp hơn, cái nh́n thoáng qua về quá khứ và tương lai, cơi điều về tinh thần và không tâm linh. Sự thông minh thôi miên có thể tiếp cận chiếc cơi này, và thậm chí có thể - nếu tốt
- Đi cao hơn.
Cơi thứ sáu là từ đâu bay đến tất cả nguồn cảm hứng đẹp của nghệ thuật, thơ ca, âm nhạc và tôi, loại cao của những giấc mơ, nhấp nháy của thiên tài. Ở đây chúng ta có cái nh́n thoáng qua của quá khứ hóa thân, mà không thể xác định vị trí hoặc phân tích chúng. CW thấy Chân Sư khi cô ấy nh́n xuống trên cơ thể K của riêng ḿnh, sau đó là trên cơi K.
Chúng ta đang ở trên cơi thứ bảy khi chết, hoặc trong tầm nh́n đặc biệt. Người chết đuối ở cơi 7 khi ông nhớ cuộc sống quá khứ của ḿnh. Bộ nhớ của các sự kiện trên cơi này phải được tập trung ở trái tim, "con dấu của Đức Phật", có nó sẽ vẫn c̣n.Nhưng ấn tượng trên chiếc cơi này không được thực hiện trên bộ năo vật lư.
Ghi chú chung:
Hai cơi trên xử lư là chỉ có 2 chiếc cơi được sử dụng trong Hatha-Yoga. Không? không đi xa hơn các cơi Kosmic 3. Họ đă chinh phục được ham muốn vật chất của họ, nhưng chưa giải phóng ḿnh khỏi tư tưởng của họ.
 Rana và Noăn hào quang cơ bản giống nhau, và một lần nữa, như Jiva, nó là giống như các vị thần linh phổ quát. Điều này, về nguyên tắc thứ 5 là Mahat, trong Alaya thứ 6. 'Trọn đời cũng là bảy nguyên tắc.
Mahat là thực thể cao nhất trong Kosmos, vượt ra ngoài này là không thực thể bói, nó tạo bởi vật chất quá tinh tế, SUksma. Trong chúng tôi đây là Manas, và Logoi rất ít cao, v́ có nhiều kinh nghiệm. Các thực thể Mănasic sẽ không bị hủy diệt, thậm chí ở cuối cuộc tuần hoàn..
[4/20/2013 7:41:38 PM] Thuan Thi Do: đó là nhờ Google Dịch

[4/20/2013 7:46:38 PM] Thuan Thi Do: CON NGƯỜI CÓ ĐẦU THAI LÀM THÚ VẬT KHÔNG?
Hành tŕnh đi xuống: sau một thời gian dài hưởng phúc lạc nơi cơi thượng giới (tức Cơi Trời Chân Phúc hay Thiên Đàng, Cực Lạc...), linh hồn bị thúc đẩy bởi động lực tiến hóa, sẽ trở lại thế gian để học hỏi kinh nghiệm và tiến hóa. Một linh hồn từ cơi thượng giới trên đường đi đầu thai, xuống cơi trung giới trước khi đến cơi trần, do sự thu hút từ hồn khóm của một loài thú vật có đặc tính gần giống với cá tính của người ấy, họ có thể bị lôi kéo ra khỏi hành tŕnh, làm chậm trễ một thời gian vô định nơi cơi trung giới. Hành tŕnh trở về: chúng ta cũng biết, con người sau khi chết lên cơi trung giới một thời gian trước khi lên cơi thượng giới, đôi khi ở cơi trung giới họ bị cùng sự thu hút ấy trói buộc, và giữ họ kết dính mật thiết với một h́nh thể thú vật. Đó là do hậu quả của những hành động độc ác thô bạo, có thể gây nghiệp quả kết nối với thú vật, làm cho người ấy phải chịu khổ sở khủng khiếp. Bà Annie Besant trong bức thư giải đáp gởi cho một tờ báo ở Ấn Độ, và được đăng lại trong quyển “Góp Nhặt Minh Triết Thiêng Liêng” chương XV, trang 231 như sau:
“Linh hồn con người không luân hồi làm thú vật, v́ luân hồi có nghĩa là nhập vào một dẫn thể vật chất, từ đó linh hồn thủ đắc và kiểm soát dẫn thể ấy. Sự nối kết coi như h́nh phạt, trói buộc linh hồn con người với h́nh thể thú vật không phải là sự luân hồi. V́ linh hồn thú vật - chủ nhân chính thức của thể xác con vật ấy - không bị tống hoàn toàn ra ngoài, và linh hồn con người cũng không thể kiểm soát thân xác con vật mà họ tạm thời chiếm giữ. Trong thời gian chịu khổ h́nh như thế, linh hồn con người không trở thành con vật, cũng không mất đi những tính chất thuộc con người. Sau khi không c̣n bị ràng buộc vào con thú và được tự do trở lại, con người không cần phải bắt đầu lại từ nấc thang thấp nhất trong sự tiến hóa của con người, mà họ tiếp tục tiến hóa theo h́nh thể con người vào giai đoạn mà họ đă bỏ dở trước đây.
“Khi chân ngă, hay linh hồn con người, do sự thèm khát xấu xa, tạo nên sự nối kết mạnh mẽ với một loại thú vật nào đó, thể t́nh cảm của người ấy cho thấy có những điểm tương đồng với những đặc tính của con thú. Chúng ta đều biết, trong cơi trung giới, tư tưởng và dục vọng được biểu lộ thành h́nh thể, có thể lấy những h́nh thể thú vật. Sau khi chết, vong linh tội lỗi ở vào cảnh thấp cơi trung giới có thể khoác lấy h́nh thể làm bằng chất liệu cơi trung giới, giống như con thú có những đặc tính mà người ấy đă có trong suốt thời gian sống ở trần thế. Điều này xảy ra vào giai đoạn sau khi chết, và trong vài trường hợp đặc biệt vào giai đoạn linh hồn đi tái sinh, xuống trở lại cơi trung giới. Do sự thu hút từ điển mà linh hồn bị kết dính vào thể vía của con thú có cùng đặc tính, và xuyên qua thể vía con thú, linh hồn bị xiềng xích vào ngục tù xác thân con thú. Khi bị xiềng xích như thế, linh hồn không siêu thoát bị kẹt lại nơi cơi trung giới, không thể vượt lên cơi thiên đàng; cũng không thể tiếp tục hành tŕnh tái sinh vào thể xác con người. Khi bị cột chặt vào con thú, như một h́nh phạt nô lệ, linh hồn có ư thức trong cơi trung giới, nhưng không thể kiểm soát thể xác con thú, cũng không thể tự biểu lộ xuyên qua thể xác con thú ở cơi trần. Sự cấu tạo thể xác con thú không có cơ chế cần thiết để linh hồn con người tự biểu lộ. Thể xác con thú chỉ là một nhà tù nhỏ, chứ không phải một dẫn thể của linh hồn con người. Hơn nữa, linh hồn con thú không bị tống ra khỏi thể xác của nó, nó là chủ nhân chính thức, kiểm soát cơ thể của nó. T́nh trạng giam giữ như thế không phải là luân hồi, thật không chính xác nếu gọi đó là sự luân hồi. Do những sự kiện kể trên, tôi luôn luôn khẳng định rằng linh hồn con người không thể tái sinh vào con thú, không thể trở thành con thú.
“Trong những trường hợp linh hồn đồi trụy chưa đến mức hoàn toàn bị giam hăm trong thể vía thú vật, nhưng thể vía của chính họ bị thú tính hóa mạnh mẽ, linh hồn ấy vẫn có thể tiếp tục con đường tái sinh trong thể xác con người, nhưng phần nhiều những đặc tính thú vật sẽ biểu lộ nơi thể xác vật chất, như vài trường hợp sinh ra với h́nh thù quái dị, đáng kinh tởm, với gương mặt giống như heo, chó v.v... Người đeo đuổi theo những tật xấu thú tính, phải gánh chịu những hậu quả mà họ đă gây ra, định luật thiên nhiên tác động không ngừng nghỉ và họ sẽ gặt hái những hạt giống mà họ đă gieo. Sự thống khổ mà họ phải chịu đựng, làm gián đoạn sự phát triển tâm thức trong một thời gian khá lâu, tác động như một phương tiện huấn luyện con người. Tương tự như trựng hợp những linh hồn bị ở trong thể xác con người có năo bộ bệnh hoạn, những người mà chúng ta gọi là ngu đần, điên khùng v.v... Ngu đần và điên khùng là hậu quả của những loại tật xấu, khác với những tật xấu mang lại t́nh trạng nô lệ vào thú vật như được giải thích ở trên, nhưng trong những trường hợp này, linh hồn cũng vướng mắc vào một h́nh thể mà qua đó nó không thể tự biểu lộ được.”
Những điều giải thích trên làm sáng tỏ hoàn toàn, hoặc ít nhất một phần đối với sự tin tưởng không đúng về việc con người trong vài trường hợp có thể tái sinh trong thể xác thú vật.
Vài quyển sách Đông Phương thường diễn tả ba giai đoạn của một chu tŕnh đời sống (cơi thượng giới, cơi trung giới, cơi trần) thành ba đời sống riêng biệt. Họ cho rằng khi chết, một người rời bỏ cơi trần, lập tức được tái sinh vào cơi trung giới, điều này đơn giản có nghĩa là sự bắt đầu của toàn thể kiếp sống cơi trung giới. Theo cách nói này, chúng ta có thể gọi sự bước vào đời sống cơi thượng giới là sự chết ở cơi trung giới và tái sinh vào một cơi cao hơn. Như thế, chúng ta có thể hiểu dễ dàng trong trường hợp không b́nh thường được đề cập đến ở trên, có thể được diễn tả ‘tái sinh như một thú vật’, dù từ ngữ ‘tái sinh’ ở đây không thích hợp với ư nghĩa mà chúng ta sử dụng trong các sách Minh Triết Thiêng Liêng.
Theo sự nghiên cứu mới đây, chúng ta chú ư đến một trường hợp khác, đó là con người cố t́nh kết dính với con thú để tránh một t́nh trạng mà họ cảm thấy sẽ xảy ra tồi tệ hơn. Trường hợp này cũng đă được người xưa biết đến,...
[4/20/2013 7:59:37 PM] Thuan Thi Do: http://hoangvan.net/thongthienhoc/inner/Meeting5.htm
[4/20/2013 8:38:51 PM] Van Atman: Tôi đă add anh Minh vào trong nhóm MTTL
[4/20/2013 8:56:21 PM] Thuan Thi Do: http://groups.yahoo.com/group/MTTL/messages
[4/20/2013 8:56:27 PM] Van Atman: http://groups.yahoo.com/group/MTTL/ 
[4/20/2013 10:05:07 PM] TrúcLâm: Rất cám ơn về chia sẻ vừa rồi của anh Văn.
[4/20/2013 10:21:30 PM] *** Call ended, duration 1:37:31 ***
[4/20/2013 10:21:36 PM] TrúcLâm: Xin cám ơn tất cả về buổi chia sẻ hôm nay.