Họp Thông Thiên Học qua Skype ngày 19 tháng 7 năm 2014

Xin bấm vào đây để download âm thanh


[6:03:22 PM] *** Group call ***
[6:14:24 PM] Thuan Thi Do: For coloured illustrations of causal bodies at various degrees of development, the student is referred to Man Visible and Invisible, by C.W.Leadbeater, as follows-:

Causal body of Savage [Plate V, page 66] Causal Body of average man [Plate VIII, page 91] Causal Body of developed man [Plate XXI, page 118] Causal Body of Arhat [Plate XXVI, page 138]

As already said, the causal body of an undeveloped savage is like a gigantic soap-bubble, transparent yet iridescent. It is almost empty in appearance, what little there is within it representing certain qualities which may already have been evolved within the Group-Soul, of which it previously formed, a part. The faint indications of these rates of vibrations are observable within the young causal body as dawning gleams of colour.

It might perhaps have been thought that the causal body of a primitive man would be very small at first.; but this is not the case; his causal body is the same size as any other; it does at later stage increase in size, but not until it has first been vivified and filled with active matter.

In the case of an average man, there is a distinct increase in the content of the great ovoid film. A certain amount of exceedingly delicate and ethereal colour now exists within it, though it is still less than half filled. Something of the higher intellect is visible, and something of the power of devotion and unselfish love. There is also a faint tint of that exceedingly delicate violet which indicates the capacity of love and devotion turned towards the highest ideal, and also a faint hint of the clear green of sympathy and compassion.

As soon as the man begins to develop in spirituality, or even higher intellect, a change takes place. The real individual then begins to have a persisting character of his own, apart from that moulded in each of his personalities in turn by training, and by surrounding circumstances. This character shows itself in the size, colour, luminosity, and definiteness of the causal body, just as that of the personality shows itself in the mental body, except that the higher vehicle is naturally subtler and more beautiful.

In the case of the spiritually developed man, an enormous change is noticed. The glorious iridescent film is now completely filled with the most lovely colours, typifying the higher forms of love, devotion and sympathy aided by an intellect refined and spiritualised, and by aspirations reaching ever towards the divine. Some of these colours have no place in the physical plane spectrum.

The inconceivably fine and delicate matter of such a causal body is intensely alive and pulsating with living fire, forming a radiant globe of flashing colours, its high vibrations sending ripples of changing hues over its surface-hues of which earth knows nothing,---brilliant, soft and luminous beyond the power of language to describe.

Such a causal body is filled with living fire, drawn from a still higher plane, with which it appears to be connected by a quivering thread of intense light -- the Sutratma—vividly recalling to mind the stanzas of Dzyan : "The spark hangs from the flame by the finest thread of Fohat." As the soul grows,and is able to receive more and more from the inexhaustible ocean of Divine Spirit, which pours down through the thread as a channel, the channel expands, and gives wider passage to the flood, till, on the next sub-plane, it might be imaged as a water-spout connecting earth and sky, and higher still as itself a globe, through which rushes the living spring, until the causal body seems to melt into the inpouring light. As the stanza says: "The thread between the watcher and his shadow becomes, more strong and radiant with every change. The morning sunlight has changed into noonday glory. This is thy present wheel, said the flame to the spark. Thou art myself, my image and my shadow. I have clothed myself in thee, and thou art my vahan --to the day " Be-With-Us ", when thou shalt re-become myself and others, thyself and me."

It was said about that in the undeveloped man the causal body is at first almost empty, and as the man develops, the ovoid gradually fills up. When it is completely filled, not only will it commence to grow in size, but in addition, streams of force will flow out in various directions. This, is in fact, is one of the grandest characteristics of the developed man—his capacity to serve as a channel for higher force. For his attitude of helpfulness, and readiness, to give, make it possible for the divine strength to descend upon him in a steady stream, and, through him, reach many who are not yet strong enough to receive it directly.

Furthermore, from the upper part of the causal body there ascends a crown of brilliant sparks, indicating the activity of spiritual aspiration, and of course adding very greatly to the beauty and dignity of the man's appearance. No matter how the lower man may be occupied on the physical plane, this stream of sparks rises constantly. The reason for this is that once the soul or ego of man is awakened upon his own level, and is beginning to understand something of himself, and his relation, to the Divine, he looks ever upwards to the source from which he came, quite irrespective of any activities which he may be inspiring on lower planes.

It must be remembered that even the noblest personality is but a very small and partial expression of the real higher self; so that as soon as the higher self begins to look round him, he finds almost unlimited possibilities opening before him, of which in this cramped physical life we can form no idea.

This very upward rushing of spiritual aspiration which makes so glorious a crown for the developed man, is itself the channel through which the divine power descends: so that the fuller and stronger his aspirations become, the larger is the measure of the grace from on high.

In the case of the causal body of an Arhat, i.e., of one who has passed the Fourth of the great Initiations --the colours have two characteristics, which are irreconcilable on the physical plane. They are more delicate and ethereal than any that have been previously described, :yet at the same time they are fuller, more brilliant and more luminous. The size of the causal body is many times larger than that of the physical body, and there is displayed magnificent development of the highest types of intellect, love and devotion, great wealth of sympathy, and highest, spirituality.

The bands of colours are arranged now in concentric rings, while through these, and extending beyond them, there are streams of white light, radiating, outwards from the centre. The outrush of Divine influence is thus enormously intensified, for the man has become an almost perfect channel for the life and power of the Logos. Not only does the glory radiate from him in white light, but all colours of the rainbow play round him, in ever changing gleams like mother-ofpearl. Hence there is something in that radiation to strengthen the highest qualities in every person who approaches him, no matter what qualities may be. None can come within the range of his influence without being the better for it; he shines upon all around him like the sun, for like that luminary, he has become a manifestation of the Logos.

The causal body of the Adept or Master has enormously increased in size and shines with a sun-like splendour far beyond all imagination in its glorious loveliness. Of the beauty and form and colour here, as C.W.Leadbeater, states, no words can speak, for mortal language has no terms in which those radiant spheres may be described. Such a vehicle would be a separate study itself, but one quite beyond the powers of any but those who are already far on the Path.

As in the case of the causal body of an Arhat, the colours no longer move in whirling clouds, but are arranged in great concentric shells, yet penetrated everywhere by..
[6:15:17 PM] Thuan Thi Do: As in the case of the causal body of an Arhat, the colours no longer move in whirling clouds, but are arranged in great concentric shells, yet penetrated everywhere by radiations of living light, always pouring forth from Him as a centre.

The order of the colours varies according to the type to which the Adept belongs, so that there are several well-marked varieties amid their glory. A perfectly accurate tradition of this fact has been preserved in many of the roughly drawn pictures of the Lord Buddha, which may be seen upon temple walls in Ceylon. The Great Teacher is usually represented there surrounded by an aura; and, although the colouring and general arrangement of those surroundings would be very inaccurate, and even impossible, if intended for the aura of an ordinary man, or even for that of one who is the rank of a Master, yet it is a rough and material representation of the actual higher vehicle of the Adept of that particular type, to which this Great One belongs.

The causal body is sometimes called the "auric egg". But, when H.P.Blavatsky spoke of the sacred auric egg, it seems probable that she meant the four permanent atoms—more accurately, the physical and astral permanent atoms, the mental unit, and the mental permanent atom,----within an envelope of matter of the Atmic of Nirvanic plane.

The Causal Body is known also as the Augoeides, the glorified man; it is not an image of any one of his past vehicles, but contains within itself the essence of all that was best in each of them. It thus indicates , more or less perfectly, as through experience it grows, what the Deity means that man shall, be. For, as we have seen, by observation of the causal vehicle it is possible to see the stage of evolution which the man has reached. Not only can his past history be seen, but also to a considerable extent the future that lies before him.

The glorified form within the causal body is an approach to the archetype and comes nearer to it as man develops. The human form appears to be the model for the highest evolution in this particular system. It is varied slightly in different planets, but is, broadly speaking, the same in general outline. In other solar systems forms may possibly be quite unlike it : on that point we have no information.

Prana, or Vitality, exists in all planes, and therefore must play some part in the causal body, but concerning this no information is at present available.

We may note, however, that after the formation of the causal body, the complexityof the prana circulating in the nervous system of the physical body much increases, and it appears to become yet more enriched in the progress, of human evolution. For, as the consciousness becomes active on the mental plane, the prana of that plane mingles with the lower, as the activity of consciousness is carried on in higher regions.
[6:40:45 PM] Thuan Thi Do: In the causal body also, as in each of the other vehicles, there are Chakrams or Force-Centres, which in addition to other functions, serve as points of connection at which force flows from one vehicle to another. At present time, however , no information is available regarding the Chakrams of the causal body.
[6:42:23 PM] Thuan Thi Do:


[7:59:01 PM] Thuan Thi Do: Ah-hi (Senzar) A group or class of celestial or spiritual beings known in different countries under various names: dhyani-chohans, angels or angelic hosts, ’elohim, the Greek minor logoi, etc. Vehicles for the manifestation of cosmic mind and will, they are “the collective hosts of spiritual beings” through which the universal mind comes into action. “They are the Intelligent Forces that give to and enact in Nature her ‘laws,’ while themselves acting according to laws imposed upon them in a similar manner by still higher Powers; but they are not ‘the personifications’ of the power of Nature, as erroneously thought” (SD 1:38). During pralaya “Universal Mind was not, for there were no Ah-hi to contain it,” no celestial beings to manifest mind (Stanzas of Dzyan 1(cat)).

Commenting on this, Blavatsky describes the Ah-hi as entities who “being on the highest plane, reflect the universal mind collectively at the first flutter of Manvantara. After which they begin the work of evolution of all the lower forces throughout the seven planes, down to the lowest — our own. The Ah-hi are the primordial seven rays, or Logoi, emanated from the first Logos, triple, yet one in its essence. . . .

“Like all other Hierarchies, on the highest plane they are arupa, i.e., formless, bodiless, without any substance, mere breaths. On the second plane, they first approach to Rupa, or form. On the third, they become Manasa-putras, those who became incarnated in men. With every plane they reach they are called by different names . . .” (TBL 17, 20-21).
[8:26:02 PM] Thuan Thi Do: Lần sau học "b́nh luận tiêp đoạn V" trang 97
[8:31:37 PM] Thuan Thi Do: Những Nấc Thang Vàng http://www.thongthienhoc.com/binhluanthangvang.htm
[8:32:15 PM] Thuan Thi Do: NHỮNG NẤC THANG VÀNG

Hăy ngắm nh́n chân lư ở trước mặt bạn:

1. Một đời sống trong sạch,
2. Một lư trí mở rộng,
3. Một tâm hồn thanh khiết ,
4. Một trí tuệ nhiệt thành,

5. Một trực nhận trọn vẹn về tinh thần,

6. Một t́nh huynh đệ đối với tất cả sinh linh,
7. Một ḷng ân cần đưa ra và nhận lấy những lời khuyên bảo và huấn thị,
8. Một tinh thần trung thành trong nghĩa vụ đối với vị Huấn Sư,
9. Một sự sẵn ḷng tuân theo những mạng lịnh của Chân Lư,

10 . Một dạ dũng cảm chịu đựng nỗi bất công đối với cá nhân ḿnh,
11 . Một ḷng can đảm tuyên bố tôn chỉ,

12 . Một sự mạnh dạn bảo vệ những kẻ mắc phải hàm oan bị người công kích và,
13 Một sự hằng lưu tâm đến LƯ TƯỞNG của SỰ TIẾN BỘ và SỰ HOÀN THIỆN của nhân sinh mà Khoa Minh Triết Bí Truyến đă mô tả(Gupta Vidya).
[8:48:12 PM] Thuan Thi Do: 1.- Con hăy đứng bên ngoài cuộc chiến đấu sắp diễn, và dù con chiến đấu, con không làm chiến sĩ.

2.- Con hăy t́m người chiến sĩ để người chiến đấu nơi con.

3.- Con hăy xin mệnh lệnh của người và tuân theo.

4.- Hăy tuân lệnh người không phải như tuân lệnh một vị chủ tướng, mà coi người chính là con, và xem lời nói của người như là ư muốn sâu kín của con, bởi v́ người là con đó, mặc dầu người mạnh mẽ và sáng suốt hơn con vô cùng. Hăy t́m người, bằng không trong cuộc chiến đấu sôi nổi, rộn ràng, con có thể đi qua mặt người mà không nhận biết người và người cũng không biết con. Nếu tiếng kêu của con thấu đến tai người được, th́ lúc đó người sẽ chiến đấu nơi con và lấp bằng sự trống rỗng buồn tẻ nơi ḷng con. Nếu được như thế, con có thể đi qua rừng tên mũi đạn mà không mệt mỏi, và luôn luôn b́nh tĩnh đứng riêng qua một bên để người chiến đấu cho con. Bấy giờ con sẽ không khi nào sai thất, đánh đỡ vô lối. Nhưng nếu con không t́m người, nếu con đi qua mặt người, th́ con sẽ không có ai bảo vệ cả. Đầu óc con sẽ rối loạn, tâm con sẽ bối rối và giữa cảnh mù mịt của chiến trường, con sẽ hoa mắt không c̣n nhận biết đâu là thù, đâu là bạn.
Người là con đó, tuy nhiên con vốn bị hạn chế và hay lầm lạc. Người th́ vững vàng vĩnh cửu; Người là chân lư trường tồn. Một khi người đă vào trong tâm con và làm Chiến Sĩ của con th́ không bao giờ bỏ rơi con hẳn, và đến ngày đại thái b́nh người sẽ nhập một với con.
[9:30:31 PM] Thuan Thi Do: Chương 8.
Những cơi giới vô h́nh.

Hamud là một pháp sư có kiến thức rất rộng về cơi vô h́nh. Khác với những đạo sĩ mà phái đoàn đă gặp, ông này không phải người Ấn mà là một người Ai Cập. Ông ta sống một ḿnh trong căn nhà nhỏ, xây dựa vào vách núi.

Hamud không hề tiếp khách, nhưng trước sự giới thiệu của Tiến sĩ Kavir, ông bằng ḷng tiếp phái đoàn trong một thời gian ngắn. Vị pháp sư có khuôn mặt gầy g̣, khắc khổ và một thân h́nh mảnh khảnh. Ông ta khoác áo choàng rộng và quấn khăn theo kiểu Ai Cập.
Giáo sư Evans-Wentz vào đề:

- Chúng tôi được biết ông chuyên nghiên cứu các hiện tượng huyền bí…

Pháp sư thản nhiên:

- Đúng thế, tôi chuyên nghiên cứu về cơi vô h́nh.

- Như thế, ông tin rằng có ma…

Vị pháp sư nói bằng một giọng chắc chắn, quả quyết:

- Đó là một sự thật. Không những ma quỷ hiện hữu mà chúng c̣n là đối tượng nghiên cứu của tôi.

- Bằng cớ nào ông tin rằng ma quỷ có thật?

- Khắp nơi trên thế giới đều có các giai thoại về ma, v́ con người thường sợ hăi cái ǵ mà họ không thể nhận thức bằng các giác quan thông thường nên họ đă phủ nhận nó. Sự phủ nhận này mang đến niềm sợ hăi. Từ đó họ thêu dệt các giai thoại rùng rợn, ly kỳ, không đúng sự thật. Nếu chúng ta chấp nhận ma quỷ hiện hữu như một con voi hay con ngựa th́ có lẽ ta sẽ không c̣n sợ hăi. Các ông đ̣i hỏi một chứng minh cụ thể chăng?

- Dĩ nhiên, chúng tôi cần một bằng chứng hiển nhiên …

- Được lắm, các ông hăy nh́n đây.

Vị pháp sư mở ngăn kéo lấy ra một cặp que đan áo, một bó len và mang ra góc pḥng để xuống đất. Ông ta thong thả:

- Chúng ta tiếp tục nói chuyện, rồi các ông sẽ thấy.

Mọi người ngơ ngác, không hiểu ông muốn nói ǵ. Giáo sư Mortimer sốt ruột:

- Nếu ông nghiên cứu về cơi vô h́nh, xin ông giải thích về quan niệm thiên đàng, địa ngục cũng như đời sống sau khi chết ra sao?

Vị pháp sư nghiêm giọng:

- Đó là một quan niệm không đúng, sự chết chỉ là một giai đoạn chuyển tiếp chứ không phải là hết. Vũ trụ có rất nhiều cơi giới, chứ không phải chỉ có một cơi này.

Khi chết, ta bước qua cơi trung giới và cơi này gồm có bảy cảnh khác nhau. Mỗi cảnh được cấu tạo bằng những nguyên tử rất thanh mà ta gọi là “dĩ thái”. Tùy theo sự rung động khác nhau mà mỗi cảnh giới một khác. Tùy theo vía con người có sự rung động thanh cao hay chậm đặc, mà mỗi người thích hợp với một cảnh giới, đây là hiện tượng “đồng thanh tương ứng” mà thôi. Khi vừa chết, thể chất cấu tạo cái vía được sắp xếp lại, lớp thanh nhẹ nằm trong và lớp nặng trọc bọc phía ngoài, điều này cũng giống như một người mặc nhiều áo khác nhau vào mùa lạnh, áo lót mặc ở trong, áo choàng dầy khoác ngoài. V́ lớp vỏ bọc bên ngoài cấu tạo bằng nguyên tử rung động chậm và nặng nề, nó thích hợp với các cảnh giới tương ứng ở cơi âm, và con người sẽ đến với cảnh giới này. Sau khi ở đây một thời gian, lớp vỏ bao bọc bên ngoài dần dần tan ră giống như con người trút bỏ áo khoác bên ngoài ra, tùy theo các lớp nguyên tử bên trong mà họ thích ứng với một cảnh giới khác.

Cứ như thế, theo thời gian, khi các áp lực vật chất tan ră hết th́ con người tuần tự tiến lên những cảnh giới cao hơn. Điều này cũng giống như một quả bóng bay bị cột vào những bao cát; mỗi lần cởi bỏ được một bao th́ quả bóng lại bay cao hơn một chút cho đến khi không c̣n bao cát nào, th́ nó sẽ tự do bay bổng. Trong bảy cảnh giới của cơi âm, th́ cảnh thứ bảy có rung động nặng nề, âm u nhất, nó là nơi chứa các vong linh bất hảo, những kẻ sát nhân, người mổ sẻ súc vật, những cặn bă xă hội, những kẻ có tư tưởng xấu xa, c̣n đầy thú tính. V́ ở cơi âm không có thể xác, h́nh dáng thường biến đổi theo tư tưởng nên những kẻ thú tính mạnh mẽ thường mang các h́nh dáng rất ghê rợn, nửa người, nửa thú.

Những người thiếu kiến thức rơ rệt về cơi này cho rằng đó là những quỷ sứ. Điều này cũng không sai sự thật bao nhiêu v́ đa số những vong linh này luôn oán hận, ham muốn, thù hằn và thường t́m cách trở về cơi trần. Tùy theo dục vọng riêng tư mà chúng tụ tập quanh các nơi thích ứng, dĩ nhiên người cơi trần không nh́n thấy chúng được. Những loài ma đói khát quanh quẩn bên các chốn trà đ́nh tửu quán, các nơi mổ sẻ thú vật để t́m những rung động theo những khoái lạc vật chất tại đây. Khi một người ăn uống ngon lành, họ có các rung động khoái lạc và loài ma t́m cách hưởng thụ theo tư tưởng này. Đôi khi chúng cũng t́m cách ảnh hưởng, xúi giục con người nếu họ có tinh thần yếu đuối, non nớt. Những loài ma dục t́nh th́ quanh quẩn nơi buôn hương bán phấn, rung động theo những khoái lạc của người chốn đó, và t́m cách ảnh hưởng họ. Nếu người sống sử dụng rượu và các chất kích thích th́ ngay trong giây phút mà họ không c̣n tự chủ được nữa, các loài ma t́m cách nhập vào trong thoáng giây để hưởng một chút khoái lạc vật chất dư thừa. V́ không được thỏa măn nên theo thời gian các dục vọng cũng giảm dần, các nguyên tử nặng trọc cũng tan theo, vong linh sẽ có các rung động thích hợp với một cảnh giới cao hơn và sẽ thăng lên cơi giới tương ứng.

Dĩ nhiên, một người có đời sống trong sạch, tinh khiết sẽ không lưu ở cơi này, mà thức tỉnh ở một cơi giới tương ứng khác. Tùy theo lối sống, tư tưởng khi ta c̣n ở cơi trần mà khi chết ta sẽ đến những cảnh giới tương đồng, đây chính là định luật “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”.

Toàn thể phái đoàn im lặng nh́n nhau, vị pháp sư Ai Cập đă diễn tả bằng những danh từ hết sức khoa học, chính xác, chứ không mơ hồ, viển vông. Dù sao đây vẫn là một lư thuyết rất hay, nhưng chưa chứng minh được. Có thể đó là một giả thuyết của những dân tộc nhiều tưởng tượng như người châu Á chăng?

Hamud mỉm cười như đọc được tư tưởng mọi người:

- Nếu các ông biết rằng tôi cũng là một tiến sĩ vật lư học tốt nghiệp Đại học Oxford…

Giáo sư Harding giật ḿnh kêu lên:

- Oxford ư? Ông đă từng du học bên xứ chúng tôi sao?

- Chính thế, tôi tốt nghiệp năm 1864, và là người Ai Cập đầu tiên tốt nghiệp về ngành này[1].

- Nhưng làm sao ông biết rơ được cơi giới này? Ông đă đọc sách vở hay dựa trên những bằng chứng ở đâu?

- Tôi đă khai mở các giác quan thể vía, nhờ công phu tu hành trong nhiều năm. Ngay khi...
[9:31:25 PM] Thuan Thi Do: https://www.youtube.com/watch?v=7bFN7lPGLp0
[9:46:59 PM] Thuan Thi Do: Lăo tiều chất củi cành thành bó
Tuổi đă già niên số lại cao
Lặc lè chân đá chân xiêu
Lom khom về chốn thảo mao khói mù
Tủi thân phận kỳ khu khó nhọc
Đặt gánh sài ở dọc lối đi
Than rằng sung sướng nỗi ǵ
Khắp trong thế giới ai th́ khổ hơn
Hỡi thần chết thương t́nh chăng tá
Đến lôi đi cho đă một đời
Tử thần dẫn đến tức thời
Hỏi "già khi năy kêu vời lăo chi"
Lăo tiều thấy cơ nguy cuống sợ
Nhờ tay người nhấc đỡ lên vai!
[9:58:41 PM] Thuan Thi Do: http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn4nqnmn31n343tq83a3q3m3237nvn
[10:02:33 PM] Thuan Thi Do: https://archive.org/details/Htvpd01
[10:05:56 PM] Thuan Thi Do: http://phapam.phapgioi.com/index.php?option=com_content&view=article&id=419:hanh-trinh-ve-phuong-dong&catid=42:sach-noi-phat-giao&Itemid=28
[10:18:35 PM] *** Call ended, duration 3:14:26 ***