Họp Thông Thiên Học ngày 18 tháng 2 năm 2012

[2/18/2012 6:04:50 PM] *** Conference call ***
[2/18/2012 6:06:49 PM] Thuan Thi Do:


The Mystery “Sun of Initiation”


(Page 277) THE antiquity of the Secret Doctrine may be better realised when it is shown at what point of history its Mysteries had already been desecrated, by being made subservient to the personal ambition of despot-ruler and crafty priest. These profoundly philosophical and scientifically composed religious dramas, in which were enacted the grandest truths of the Occult or Spiritual Universe and the hidden lore of learning, and become subject to persecution long before the days when Plato and even Pythagoras flourished. Withal, primal revelations given to Mankind have not died with the Mysteries; they are still preserved as heirlooms for future and more spiritual generations.

It has been already stated in Isis Unveiled, [Op. cit.,i. 15.] that so far back in the days of Aristotle, the great Mysteries had already lost their primitive grandeur and solemnity. Their rites had fallen into desuetude, and they had to a great degree degenerated into mere priestly speculations and had become religious shams. It is useless to state when they first appeared in Europe and Greece, since recognised history may almost be said to begin with Aristotle, everything before him appearing to be in an inextricable chronological confusion. Suffice it to say, that in Egypt the Mysteries had been known since the days of Menes, and that the Greeks received them only when Orpheus introduced them from India. In an article “Was writing known before Pânini?” [Five Years of Theosophy, p.258. A curious question to start and to deny, when it is well-known even to the Orientalists that, to take but one case, there is Yaska, who was a predecessor of Pânini, and his work still exists; there are seventeen writers of Nirukta (glossary) known to have prescribed Yaska.] it is stated that the Pândus had acquired universal dominion and had taught the “sacrificial” Mysteries to other races as far back as 3,300 B.C. Indeed, when Orpheus, the son of Apollo or Helios, received from his father the phorminx—the seven-stringed lyre, symbolical of the sevenfold mystery (Page 278) of Initiation—these Mysteries were already hoary with age in Central. Asia and India.

 According to Herodotus it was Orpheus who brought them from India, and Orpheus is far anterior to Homer and Hesiod. Thus even in the days of Aristotle few were the true Adepts left in Europe and even in Egypt. The heirs of those who had been dispersed by the conquering swords of various invaders of old Egypt had been dispersed in their turn. As 8,000 or 9,000 years earlier the stream of knowledge had been slowly running down from the tablelands of Central Asia into India and towards Europe and Northern Africa, so about 500 years B.C. it had begun to flow backward to its old home and birthplace. During the two thousand subsequent years the knowledge of the existence of great Adepts nearly died out in Europe. Nevertheless, in some secret places the Mysteries were still enacted in all their primitive purity. The “Sun of Righteousness” still blazed high on the midnight sky; and, while darkness was upon the face of the profane world, there was the eternal light in the Adyta on the nights of Initiation. The true Mysteries were never made public. Eleusinia and Agrae for the multitudes; the God ..ß...., “of the good counsel,” the great Orphic Deity for the neophyte.

This mystery God—mistaken by our Symbologists for the Sun—who was He? Everyone who has any idea of the ancient Egyptian exoteric faith is quite aware that for the multitudes Osiris was the Sun in Heaven, “the heavenly King,” Ro-Imphab; that by the Greeks the Sun was called the “Eye of Jupiter,” as for the modern orthodox Pârsi he is “the eye of Ormuzd:” that the Sun, moreover, was addressed as the “All-seeing God”( p....f.a.µ.. ) as the “God Saviour,” and the “saving God” (..t... t.. s.t...a.). Read the papyrus of Papheronmes at Berlin, and the stela as rendered by Mariette Bey; [La Mére d’Apis, p. 47.] and see what they say:  

Glory to thee, O Sun, divine child! . . . . thy rays carry life to the pure and to those ready. . . .The Gods [the “Sons of God”] who approach thee tremble with delight and awe. . . . Thou art the first born, the Son of God, the Word. [One just initiated is called the “first-born,” and in India he becomes dwija, “twice-born,” only after his final and supreme Initiation. Every Adept is a “Son of God” and a “Son of Light” after receiving the “Word,” when he becomes the “Word” himself, after receiving the seven divine attributes or the “lyre of Apollo.”]  

The Church has now seized upon these terms and sees presentments of the coming Christ in these expressions in the initiatory rites and prophetic utterances of the Pagan Oracles.

The Sun as God - (Page 279) They are nothing of the kind, for they were applied to every worthy Initiate. If the expressions that were used in hieratic writings and glyphs thousands of years before our era are now found in the laudatory hymns and prayers of Christian Churches, it is simply because they have been unblushingly appropriated by the Latin Christians, in the full hope of never being detected by posterity. Everything that could be done had been done to destroy the original Pagan manuscripts and the Church felt secure. Christianity has undeniably had her great Seers and Prophets, like every other religion; but their claims are not strengthened by denying their predecessors.

Listen to Plato:

Know then, Glaucus, that when I speak of the production of good, it is the Sun I mean. The Son has a perfect analogy with his Father.

Iamblichus calls the Sun “the image of divine intelligence or Wisdom.” Eusebius, repeating the words of Philo, calls the rising Sun (a.at... ) the chief Angel, the most ancient, adding that the Archangel who is polyonymous (of many names) is the Verbum of Christ. The word Sol (Sun) being derived from solus, the One, or the “He alone.” and its Greek name Helios meaning the “Most High,” the emblem becomes comprehensible. Nevertheless, the Ancients made a difference between the Sun and its prototype.

Socrates saluted the rising Sun as does a true Pârsî or Zoroastrian in our own day; and Homer and Euripides, as Plato did after them several times, mention the Jupiter-Logos, the “Word” or the Sun. Nevertheless, the Christians maintain that since the oracle consulted on the God Iao answered: “It is the Sun,” therefore The Jehovah of the Jews was well known to the Pagans and Greeks;[See De Mirville, iv.15] and “Iao is our Jehovah.” The first part of the proposition has nothing, it seems to do with the second part, and least of all can the conclusion be regarded as correct. But if the Christians are so anxious to prove the identity, Occultists have nothing against it. Only, in such case, Jehovah is also Bacchus. It is very strange that the people of civilised Christendom should until now hold on so desperately to the skirts of the idolatrous Jews—Sabaeans and Sun worshippers as they were, [ II. Kings, xxiii, 4-13.] like the rabble of Chaldaea—and that they should fail to see that the later Jehovah is but a Jewish development of the Ja-va, or the (Page 280) Iao, of the Phoenicians; that this name, in short, was the secret name of a Mystery-God, one of the many Kabiri. “Highest God” as He was for one little nation, he never was so regarded by the Initiates who conducted the Mysteries; for them he was but a Planetary Spirit attached to the visible Sun; and the visible Sun is only the central Star, not the central spiritual Sun.

And the Angel of the Lord said unto him [Manoah] “Why askest thou thus after my name, seeing it is secret.” [Judges, xiii, 18. Samson, Manoah’s son, was an Initiate of that “Mystery” Lord, Ja-va: he was consecrated before his birth to become a “Nazarite” (a chela), an Adept. His sin with Delilah, and the cropping of his long hair that “no razor was to touch” shows how well he kept his sacred vow. The allegory of Samson proves the Esotericism of the Bible, as also the character of the “Mystery Gods” of the Jews. True, Môvers gives a definition of the Phoenician idea of the ideal sunlight as a spiritual influence issuing from the highest God, Iao, “the light conceivable only by intellect—the physical and spiritual Principle of all things: out of which the soul emanates.” It was the male Essence or Wisdom, while the primitive matter or Chaos was the female. Thus the first two principles, co-eternal and infinite, were already with the primitive Phoenicians, spirit and matter. But this is the echo of Jewish thought, not the opinion of Pagan Philosophers.]

However this may be, the identity of the Jehovah of Mount Sinai with the God Bacchus is hardly disputable, and he is surely—as already shown in Isis Unveiled—Dionysos. [See Isis Unveiled. ii. 526] Wherever Bacchus was worshipped there was a tradition of Nyssa, [Beth-San or Scythopolis in Palestine had that designation: so had a spot on Mount Parnassus. But Diodorus declares that Nyssa was between Phoenicia and Egypt: Euripides states that Dionysos came to Greece from India: and Diodorus adds his testimony: “Osiris was brought up in Nyssa, in Arabia the Happy: he was the son of Zeus, and was named from his father (nominative Zeus, genitive Dios) and the place Dio-Nysos”—the Zeus or Jove of Nyssa. This identity of name or title is very significant. In Greece Dionysos was second only to Zeus, and Pindar says: “So Father Zeus governs all things, and Bacchus he governs also.”] and a cave where he was reared. Outside Greece, Bacchus was the all-powerful “Zagreus, the highest of Gods,” in whose service was Orpheus, the founder of the Mysteries. Now, unless it be conceded that Moses was an initiated Priest, an Adept, whose actions are all narrated allegorically, then it must be admitted that he personally, together with his hosts of Israelites, worshipped Bacchus.

And Moses built an altar, and called the name of it Jehovah Nissi [or, Iao-nisi, or again Dionisi]. [Ex., xvii. 15.]  

To strengthen the statement we have further to remember that the place where Osiris, the Egyptian Zagreus or Bacchus, was born, was Mount Sinai, which is called by the Egyptians Mount Nissa. The brazen serpent was a nis, , and the month of the Jewish Passover is Nisan.


[2/18/2012 6:52:57 PM] Thuan Thi Do: Mục lục

1 Sơ quả Tu-đà-hoàn (Sotàpatti)
2 Nhị quả Tư-đà-hàm (Sakadàgàḿ)
3 Tam quả A-na-hàm (anàgàḿ)
4 Tứ quả A-la-hán (Arahanta)

Sơ quả Tu-đà-hoàn (Sot
[2/18/2012 6:53:32 PM] Thuan Thi Do: http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%A9_th%C3%A1nh_qu%E1%BA%A3
[2/18/2012 7:23:08 PM] Van Atman: 15.- Hăy ham muốn những vật sở hữu trên tất cả mọi vật.
Nhưng mà những vật sở hữu nầy phải tuyệt đối thuộc về của Linh Hồn trong sạch, và bởi đó, Linh Hồn trong sạch nào cũng đều được hưởng sở hữu đó một cách in như nhau. Tới ngày nào tất cả chỉ là một th́ ngày đó chúng ta sẽ thành ra tài sản đặc biệt của tất cả. Hăy ham muốn những vật sở hữu mà Linh Hồn trong sạch có thể ǵn giữ được hầu súc tích những của cải cho đời sống tinh thần chung của nhân loại, cho đơn vị nầy, chỉ nó đây mới thật là Chơn Ngă của con.

C. W. L. - Những vật sở hữu mà chúng ta nên ham muốn là những đức tánh giúp ích cho nhân loại. Tất cả những thắng lợi mà chúng ta đạt được là nhân loại đạt được, chứ không để cho chúng ta. Sự ham muốn chiếm hữu phải nhắm vào những vật sở hữu chung cho tất cả, đó là sự ham muốn cho mỗi người đều có phần trong một gia tài chung. Chúng ta gặp lại đây vấn đề Vô Ngă và dưới một h́nh thức khác. Đời sống của các Đấng Chơn Sư cho chúng ta những gương mẫu đáng kính phục. Tôi c̣n nhớ có một lúc tôi hết sức ngạc nhiên khi nghe người ta nói rằng các Ngài dường như không có mắc Nghiệp Quả. Những Thánh Thư của Ấn Độ cũng có nói rằng các Ngài đứng trên Nghiệp Quả. Thuở đó tôi không hiểu nổi điều nầy. Nhân Quả là một định luật cũng giống hệt như hấp lực. Chúng ta có thể lên cao tới ngôi mặt trời, mà hấp lực cũng không mất. Trái lại, chúng ta cảm thấy lực ấy càng mănh liệt hơn nữa. Dường như tôi thấy khó mà thoát khỏi Luật Nhân Quả, v́ bởi nhờ luật ấy mà mỗi người nhận lănh những ǵ cân xứng với hành động của họ. Nếu các Đấng Chơn Sư Cao Cả không ngớt ban rải ân lành cho vạn vật đến một điểm mà chúng ta không có hy vọng ǵ sánh bằng các Ngài được và nếu đồng thời, các Ngài không tạo ra một Nghiệp Quả nào th́ cái kết quả phi thường của sự ban rải thần lực đặng giúp đời của các Ngài trở nên như thế nào ?
Cuối cùng, sau khi khảo cứu vấn đề nầy, chúng tôi bắt đầu hiểu. Nếu tôi diễn tả cách thức mà Nhân Quả hiện ra dưới tầm mắt của vị có Huệ Nhăn, có lẽ vấn đề sẽ trở nên dễ hiểu hơn. Cách hành động của Luật Nhân Quả ở trên mấy cơi cao biểu lộ ra giống như cảnh tượng sau đây. Mỗi người đều là trung tâm của những h́nh cầu đồng một tâm điểm với nhau. Chúng nhiều cho đến đỗi không thể nào tưởng tượng được. Có vài cái ở sát một bên y, c̣n những cái khác th́ ở tít mù xa trong ḷng vực thẳm của Vũ Trụ. Mỗi tư tưởng, mỗi lời nói và hành vi, dù ích kỷ hay không ích kỷ đều phát ra một nguồn khí lực chạy ngay vào mặt những h́nh cầu, và đánh thẳng góc vào cái mặt bên trong của một trong những h́nh cầu ấy rồi dội ngược lại và trở về chỗ khởi điểm của nó. Tính chất của sức mạnh cũng như thời gian quay về dường như hạn định do một h́nh cầu nào đẩy lui sức mạnh ấy. Có thứ sức mạnh sinh ra do bởi vài hành động đánh vào một h́nh cầu tương đối ở gần một bên, kế đó quay trở lại rất nhanh chóng, c̣n những sức mạnh khác tiếp tục đi vào cơi không gian vô tận và chỉ quay về sau nhiều kiếp. Tại sao vậy ? Chúng tôi không hiểu v́ lẽ nào. Chúng tôi chỉ biết rằng sự quay về của nó không thể tránh được và trong tất cả những trường hợp, sức mạnh ấy chỉ có thể trở về nơi trung tâm đă phát sinh ra nó mà thôi.
Tất cả những sức mạnh do con người sinh ra th́ phải trở về với y, thời gian trở về cũng lâu bằng cách y phóng sức mạnh ấy ra ngoài. Tuy nhiên, mọi người đều dính liền bên trong với Đức Thượng Đế và điều đó, không phải do một trong những h́nh cầu nào mà chính nó do nơi trung tâm điểm. Khi quay về trung tâm, y có thể đi tới Đức Thượng Đế và khi mà y điều khiển tất cả sức mạnh của tư tưởng và ḷng ham muốn của y về ngay trung tâm th́ sức mạnh ấy không quay trở về với y nữa mà đi phối hợp với khối thần lực vô biên đang chuyển động do Đức Thượng Đế không ngớt ban rải trong Vũ Trụ của Ngài hầu duy tŕ sự sống của vạn vật. Sức mạnh thiêng liêng từ trung tâm phát ra, chớ không phải từ bên ngoài đến. Khi khảo sát những nguyên tử hồng trần, vị có Huệ Nhăn nhận thấy có vài nguyên tử thu hút sức mạnh. Sức mạnh nầy phải có một nguồn cội, nó không phải vô bên nầy rồi ra bên kia. Nó từ trung tâm nguyên tử phóng ra và ở bên ngoài xem th́ không biết nó từ đâu đến. Sự thật, sức mạnh ấy phát khởi từ một bề cao siêu [17] và con mắt của chúng ta không thấy được. V́ thế, con đường dắt đến Đức Thượng Đế ở trong tâm của muôn loài vạn vật và ấy là cái chiều hướng theo đó mà con người phải điều khiển tất cả sức lực của ḿnh trong khi y luôn luôn nh́n về Thượng Đế và chỉ nghĩ đến Ngài lúc y hoàn thành công việc của y. Riêng về cá nhân y th́ sức mạnh nầy tan mất, tuy nhiên, như tôi đă nói, sức mạnh ấy lại đến nhập vô nguồn thần lực của Đức Thượng Đế luôn luôn ban rải khắp nơi. Đối với con người th́ không có cái kết quả riêng nào cho cá nhân ở trong những cơi thấp, nhưng mà nhờ mỗi sự nỗ lực tương tự, y sẽ tiến gần đến Chân Lư thiêng liêng ở trong ḷng y, y biểu lộ nó rơ ràng hơn và đầy đủ hơn. V́ vậy, nói rằng y không thâu thập một kết quả nào hết th́ sai. Trong một Vũ Trụ phục tùng Định Luật, tất cả đều tạo nên một hiệu quả, nhưng mà không có hiệu quả nào bên ngoài có thể lôi kéo con người trở lại thế gian.
Tôi tưởng đó là những điều giải thích đoạn sách nói về các Đấng Cao Cả thoát khỏi Luật Quả Báo, tất cả thần lực vô biên của các Ngài đều được các Ngài lấy danh nghĩa nhân loại và như là những đơn vị của nhân loại mà sử dụng trọn vẹn để ban bố phúc lành cho con người. Dường như, các Ngài thoát ra khỏi sự bắt buộc của Định Luật. Dù là kết quả thế nào, nó cũng thuộc về nhân loại chớ không phải thuộc về các Ngài, Nhân Quả của tất cả những sự hoạt động vinh diệu của Chơn Sư không để dành lại đặng Ngài hưởng thụ mà để cho toàn thể nhân sinh.
Chúng ta cũng thế, chúng ta phải hoạt động với tinh thần vô ngă. Nếu trong lúc hành động, dù là một hành động tốt đẹp, chúng ta tự nói : "Tôi làm điều nầy, tôi muốn thấy được công lao của tôi". Hoặc giả, dù không nghĩ đến công lao, chúng ta chỉ nói : "Ấy là tôi làm điều đó", cũng như những vị Pharisiens thuở xưa th́ chúng ta nhận lănh phần thưởng của chúng ta rồi. Cái kết quả sẽ dành cho bản ngă cá nhân và buộc trói chúng ta vào thế gian nầy, không khác ǵ một kết quả xấu. Nếu trái lại, quên hẳn bản ngă của ḿnh đi, chúng ta chỉ hành động như những đoàn viên của nhân loại th́ kết quả của sự hành động sẽ trở về cho nhân loại và mỗi người là một phần tử. Càng hành động bất vụ lợi th́ chúng ta càng đến gần Tâm Thiêng Liêng của vạn vật. Đó là quan điểm của chính Đức Thượng Đế. Đối với Ngài, không có một tư tưởng riêng tư nào có thể tồn tại được. Ngài luôn luôn hành động cho hạnh phúc của toàn thể mà Ngài là người đại diện. Nếu trong lúc hành động, chúng ta chỉ nghĩ đến Ngài th́ kết quả sẽ trút đổ vào kho thần lực của Ngài và không c̣n trở lại với chúng ta dưới một h́nh thức nào khả dĩ cột trói chúng ta được, mà như là một yếu tố làm cho chúng ta trở nên những sự biểu hiện càng ngày càng viên măn của Đức Thượng Đế và càng ngày nó càng nâng cao chúng ta lên đến sự an tĩnh của Ngài mà trí thông minh của con người không thể hiểu nổi.

* * *
[2/18/2012 8:56:49 PM] Thuan Thi Do: http://www.google.com/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=5&ved=0CEsQFjAE&url=http%3A%2F%2Fwww.odwirafo.com%2FApoo-Psychic_Power_is_not_Spiritual_Power.pdf&ei=2X9AT7qpCYH-iQL-373MAQ&usg=AFQjCNEr9_cYsB85JkJ7mjPoK8OVxMJdHw&sig2=RTn2TiDXLUxRt1g3u2vbkg
[2/18/2012 9:26:21 PM] *** Call ended, duration 3:16:58 ***