Thinking and Destiny 4

When you commence a new life you are conscious, as in a haze. You feel that you are a distinct and definite something. This feeling of I-ness or selfness is probably the only real thing of which you are conscious for a considerable time. All else is mystery. For a while you are bewildered, perhaps even distressed, by your strange new body and unfamiliar surroundings. But as you learn how to operate your body and use its senses you tend gradually to identify yourself with it. Moreover, you are trained by other human beings to feel that your body is yourself; you are made to feel that you are the body.

Accordingly, as you come more and more under the control of your body senses, you become less and less conscious that you are something distinct from the body that you occupy. And as you grow out of childhood you will lose touch with practically everything that is not perceptible to the senses, or conceivable in terms of the senses; you will be mentally imprisoned in the physical world, conscious only of phenomena, of illusion. Under these conditions you are necessarily a lifelong mystery to yourself.

A greater mystery is your real Self--that greater Self which is not in your body; not in or of this world of birth and death; but which, consciously immortal in the all-pervading Realm of Permanence, is a presence with you through all your lifetimes, through all your interludes of sleep and death.

Man's lifelong search for something that will satisfy is in reality the quest for his real Self; the identity, the selfness and I-ness, which each one is dimly conscious of, and feels and desires to know. Hence the real Self is to be identified as Self-knowledge, the real though unrecognized goal of human seeking. It is the permanence, the perfection the fulfillment, which is looked for but never found in human relations and effort. Further, the real Self is the ever-present counsellor and judge that speaks in the heart as conscience and duty, as rightness and reason, as law and justice--without which man would be little more than an animal.

There is such a Self. It is of the Triune Self, in this book so called because it is one indivisible unit of an individual trinity: of a knower part, a thinker part, and a doer part. Only a portion of the doer part can enter the animal body and make that body human. That embodied part is what is here termed the doer-in-the-body. In each human being the embodied doer is an inseparable part of its own Triune Self, which is a distinct unit among other Triune Selves. The thinker and knower parts of each Triune Self are in the Eternal, the Realm of Permanence, which pervades this our human world of birth and death and time. The doer-in-thebody is controlled by the senses and by the body; therefore it is not able to be conscious of the reality of the ever-present thinker and knower parts of its Triune Self. It misses them; the objects of the senses blind it, the coils of flesh hold it. It does not see beyond the objective forms; it fears to free itself from the fleshly coils, and stand alone. When the embodied doer proves itself willing and ready to dispel the glamour of the sense illusions, its thinker and knower are always ready to give it Light on the way to Self-knowledge. But the embodied doer in search for the thinker and knower looks abroad. Identity, or the real Self, has always been a mystery to thinking human beings in every civilization.
Khi bạn bắt đầu một cuộc sống mới, bạn có ư thức, như đang ở trong một đám mây mù. Bạn cảm thấy rằng bạn là một cái ǵ đó khác biệt và xác định. Cảm giác về cái tôi hay bản thân này có lẽ là điều thực sự duy nhất mà bạn ư thức được trong một khoảng thời gian đáng kể. Tất cả những điều khác là bí ẩn. Trong một lúc, bạn hoang mang, thậm chí có thể đau khổ trước cơ thể mới lạ và môi trường xung quanh xa lạ. Nhưng khi bạn học cách vận hành cơ thể và sử dụng các giác quan, bạn có xu hướng dần dần nhận ra bản thân ḿnh với nó. Hơn nữa, bạn được huấn luyện bởi những người khác để cảm thấy rằng cơ thể của bạn là chính bạn; bạn được tạo ra để cảm thấy rằng bạn là cơ thể.

Theo đó, khi bạn ngày càng chịu sự kiểm soát của các giác quan cơ thể, bạn càng ngày càng ít ư thức rằng bạn là một cái ǵ đó khác biệt với cơ thể mà bạn chiếm giữ. Và khi bạn lớn lên từ thời thơ ấu, bạn sẽ mất liên lạc thực tế với mọi thứ mà các giác quan không thể cảm nhận được, hoặc có thể h́nh dung về các giác quan; bạn sẽ bị giam cầm về mặt tinh thần trong thế giới vật chất, chỉ có ư thức về hiện tượng, về ảo ảnh. Trong những điều kiện này, bạn nhất thiết phải là một bí ẩn suốt đời đối với chính ḿnh.

Một bí ẩn lớn hơn là Bản ngă thực sự của bạn - Bản ngă vĩ đại đó không có trong cơ thể bạn; không ở trong hoặc của thế giới sinh và tử này; nhưng cái mà, bất tử một cách có ư thức trong Cơi Thường hằng bao trùm khắp mọi nơi, là sự hiện diện với bạn qua tất cả các kiếp sống của bạn, thông qua tất cả sự xen kẽ của giấc ngủ và cái chết.

Cuộc t́m kiếm suốt đời của con người cho một thứ ǵ đó sẽ thỏa măn trên thực tế là t́m kiếm Con người thực của anh ta; danh tính, bản ngă và cái tôi, mà mỗi người đều lờ mờ ư thức, cảm nhận và khao khát được biết. Do đó, Bản ngă thực sự được xác định là Sự hiểu biết về Bản thân, mục tiêu thực sự mặc dù không được thừa nhận của con người khi t́m kiếm. Đó là sự lâu dài, sự hoàn hảo của sự hoàn thiện, được t́m kiếm nhưng không bao giờ t́m thấy trong các mối quan hệ và nỗ lực của con người. Hơn nữa, Bản ngă thực sự là cố vấn và thẩm phán luôn hiện hữu, nói lên trong trái tim như lương tâm và nghĩa vụ, như lẽ phải và lư trí, như luật pháp và công lư - nếu không có con người sẽ chẳng khác ǵ một con vật.

Có một Bản ngă như vậy. Nó thuộc về Bản thân Ba ngôi, trong cuốn sách này được gọi như vậy bởi v́ nó là một đơn vị không thể phân chia của một bộ ba cá nhân: của một phần biết, một phần tư duy và một phần làm. Chỉ một phần của bộ phận doer có thể xâm nhập vào cơ thể động vật và biến cơ thể đó thành người. Phần hiện thân đó là những ǵ ở đây được gọi là hành giả trong cơ thể. Trong mỗi con người, hành giả hiện thân là một phần không thể tách rời của Bản thân Triune của chính nó, là một đơn vị riêng biệt giữa các Bản thân Triune khác. Các bộ phận tư duy và hiểu biết của mỗi Bản thân Triune đều ở trong Cơi Vĩnh hằng, Cơi Thường hằng, bao trùm khắp thế giới sinh tử và thời gian của con người chúng ta. hành giả trong cơ thể được điều khiển bởi các giác quan và cơ thể; do đó nó không thể có ư thức về thực tại của những bộ phận tư duy và thức giả luôn tồn tại của Bản thân Ba ngôi của nó. Nó nhớ họ; các đối tượng của giác quan làm mù nó, các cuộn dây thịt giữ nó. Nó không nh́n thấy ngoài các h́nh thức khách quan; nó sợ hăi để giải thoát ḿnh khỏi những cuộn dây xác thịt, và đứng một ḿnh. Khi hành giả hiện thân chứng tỏ bản thân sẵn sàng và sẵn sàng xua tan vẻ hào nhoáng của ảo tưởng giác quan, học giả (người tư duy) và thức giả (người biết) của nó luôn sẵn sàng cho nó Ánh sáng trên con đường Tự nhận thức. Nhưng hành giả hiện thân để t́m kiếm nhà tư tưởng và thức giả nh́n ra nước ngoài. Bản sắc, hay Bản ngă thực sự, luôn là một bí ẩn đối với suy nghĩ của con người trong mọi nền văn minh.