Thinking 26


One commits a sin against his Intelligence by denying the existence of that Intelligence. The intentional shutting out of the Light of the Intelligence may appear in the form of bigotry, as the refusal to think about or examine religious problems, or as the clinging to an ancestral creed when one has outgrown it, or because of mental laziness. As conscience is the knowledge in the doer of its contemplated departure from what is its standard of right, the stifling of conscience is a crime against the Intelligence. Lying, which is the intentional statement of a falsehood, and perjury, which is a similar statement after a solemn invocation of the deity, are crimes against the Intelligence because they flout its Light. Though a liar is often a clear thinker, yet he blurs his own thinking and dims the Light that is in his atmosphere, because only to the degree that one sees a lie to be true can one lie most successfully and influence others. Though a lie is known to be a lie, it nevertheless beclouds the mental outlook of him who utters it.

Sins against nature may be sins against nature or sins against nature gods. The sins against nature are committed by sinning against one’s own body or the body of another. The matter circulating through human physical bodies is affected, improved or vitiated, while under the influence of the Light that is with the portions of doers inhabiting them.

It is a sin against the Supreme Intelligence to deny that there is law and order in the Universe. If one is not sufficiently enlightened to believe in the Supreme Intelligence, that is no sin; but every one has enough knowledge to believe in some kind of a God or an Intelligence. Whatever God a man worships as the author of his being and intelligence, by that form he worships the Supreme Intelligence, the highest source of his conscience, duty and responsibility.

Sins, here put into these classes, are a disturbance of order, and an adjustment follows automatically. The adjustment originates inside of the man, and at once provides in the thought itself the balancing factor, and causes exteriorizations in events on the physical plane until a balance is made to the satisfaction of conscience. This satisfaction is at the same time sufficient for universal adjustment and the tendency to maintain order in the Great Universe.


True repentance is the recognition of having done wrong, coupled with the will to compensate by doing or suffering to adjust and to do one’s duty. Forgiveness of sin can be had only from one’s conscience and only at the completion of the compensation, that is agreement, which must inevitably have been made in all four atmospheres. Salvation is being free from the consequences of continued exteriorizations flowing out of all sinful thoughts. It can only be the result of adjustment. This is the meaning of the doctrines of repentance, forgiveness of sins and salvation.


The law of thought. Physical, psychic, mental, and noetic destiny.

Thus the Great Law by which the plan is worked for lowering, condensing and materializing spirit or force into matter through the beings and forms of nature until these are fashioned into a human body, and then for raising and sublimating that matter which becomes an aia and then a Triune Self until that Triune Self becomes an Intelligence, has at the human stage the aspect of the law of thought, as destiny.

The law of thought centers on the rightness of the thinker of the Triune Self, under the circumstances of a given situation. Physical conditions offer to the human an opportunity to perform his duty. Duty is measured by responsibility and determined by conscience. Duty is that part of the doer’s destiny selected from all its past as necessary to be disposed of in the present; responsibility is the degree of knowledge in the particular situation; and conscience, when selfness sends the message through rightness, is the knowledge which warns of departure from right. In every situation in life there is a duty, easy or hard, of action or inaction. When the duty is presented the human does it or fails to do it. The doing or not doing is the result of the action of mind with desire.

The Light of the Intelligence which is diffused in a part of the mental atmosphere of the human combines with desire into thinking and then into a thought. Certain mental operations of the body-mind are what are commonly called mind. From such thinking and thoughts come all physical acts or omissions, the creation, existence and destruction of all the objects and institutions which are man-made, all physical events and also the forms and beings in the animal, vegetable and mineral kingdoms—everything on the physical plane. Everything existing on the physical plane is the exteriorization of a thought, and must be balanced through the one who issued the thought, in accordance with his responsibility, and at the conjunction of time, place and condition. These results must by interiorizations be brought back to their source, to the end that by the effect on the doer there shall be an adjustment. The adjustment is brought about by a balancing factor which is in the thought as soon as it is issued and is connected with the tendency of the Great Universe to remain in equilibrium.

The operation of this law affects the conception or entertainment of a thought in the heart, its issue through the brain and its externalization through the breath-form and the physical body as an immediate act and possibly as many events produced by the thought, the energy of which is not exhausted until it is balanced. From the exteriorizations come results. Only the physical results are determined by the law of thought and are physical destiny. The psychic, mental and noetic results upon the one who generated the thought (while they are a purpose of the law of thought) are balanced not exclusively by the decrees of the law, but are largely determined by the man himself and are the conditions under which he exists.

There are four things involved or concerned in the creation and exteriorization and balancing of a thought as destiny. These are: A unit of nature, a desire, Conscious Light, and a balancing factor. The unit of nature represents the object of nature desired by that desire, and to which it is bonded by the Conscious Light. The exteriorization is the physical act, object or event which is the result of the thinking and attachment to the object of nature. The balancing factor brings about an adjustment of all things involved and restores the four to their proper sources, thus freeing the Light and the desire from their bondage to nature.

A thought is conceived by the bonding of a desire and an object of nature when a human wants to get something or to do or avoid acts as they are pleasant or unpleasant, and which bring him the feeling of comfort, well-being, joy or satisfaction, or of pain, grief, or dissatisfaction. This affects the doer as a feeling of right or wrong. Conscience warns of a departure from the standard of right.

Once issued, a thought tends to exteriorization as a physical act, object or event. Its course runs to the natureside of the light plane of the light world. The thought may at first be too weak for materialization. But one thought is usually related to another. They run along the same line, getting their aims from a certain desire. Soon the first is reinforced sufficiently for materialization. Then it proceeds to the light plane of the light world, then moves down the nature-side until it reaches the life world, then the form world and then the physical world. There it waits in the radiant state until it can become physical as an act, an object or an event or as many events.

Events continue to occur as exteriorizations of a thought as long as its energy endures and that continues until the thought is balanced in the physical, form, life and light worlds. These physical effects are perceived by the human through the four senses and may be felt in a fourfold way: as a result of a disturbance of physical well-being through pain, or by psychic feeling as grief or as fear, or by a moral feeling as of shame or disgrace, or by a mental disturbance as from loss of money or influence, or by a combination of some or all of these four kinds of feeling affecting the personality. Agreeable sensations are felt in the same way by the human. These four kinds of feelings, especially if painful, teach the human; they pay him and make him pay, and tend to bring about an adjustment of the action of the Conscious Light with desire and an object of nature. These objects may not be attained at once or in a lifetime, or even in many lives.

There are many factors which interfere with the speedy attainment of these purposes. Some of them are the factors mentioned which hold back exteriorizations on the physical plane. Then there is ignorance and unwillingness to pay, to learn and to adjust, which retard the action of the law on all planes. Also it takes much longer for matter to advance in the form and physical worlds than it does for thought to impress matter in the life world. But paying, learning and adjusting have to wait for and follow upon the events on the physical plane. Therefore there are in the form world and life world conditions in which the flow and progress is restrained until there is an outlet into the physical world. These conditions of inhibition and retardation cause the accumulation of forces in the life world and the form world while they have to wait for the time, place and condition that will permit their orderly appearance on the physical plane. These states in the various worlds are a man’s future, his destiny. They are of his own making, but his destiny nevertheless, and they determine to a large degree his thinking, his feelings and his acting.

So there are four kinds of destiny: physical, psychic, mental and noetic destiny. They are the conditions under which the human lives on the physical plane and in the psychic, mental and noetic atmospheres of his Triune Self.

This destiny is sometimes spoken of as good or bad, but such terms are unfit. Destiny in itself is neither good nor bad. It is agreeable or disagreeable, acceptable or not acceptable. The question is that of balancing and so ending the exteriorizations, or of not balancing. The question is not of good or bad. So-called good destiny may be bad and bad destiny may be good—according to what use is made of it.

Một người phạm tội chống lại Trí thông minh của ḿnh bằng cách phủ nhận sự tồn tại của Trí thông minh đó. Việc cố t́nh tắt Ánh sáng của Trí tuệ có thể xuất hiện dưới dạng cố chấp, như việc từ chối suy nghĩ hoặc xem xét các vấn đề tôn giáo, hoặc như sự bám víu vào tín ngưỡng của tổ tiên khi người ta đă phát triển quá mức, hoặc v́ sự lười biếng về tinh thần. V́ lương tâm là sự hiểu biết nơi hành giả sự suy tính của nó rời khỏi tiêu chuẩn đúng đắn của nó, việc ḱm hăm lương tâm là một tội ác chống lại Trí thông minh. Nói dối, là tuyên bố cố ư về sự giả dối, và khai man, là một tuyên bố tương tự sau một lời thỉnh cầu trang trọng của vị thần, là những tội ác chống lại T́nh báo v́ họ coi thường Ánh sáng của nó. Mặc dù kẻ nói dối thường là người có suy nghĩ rơ ràng, nhưng hắn ta lại làm mờ đi suy nghĩ của chính ḿnh và làm lu mờ ánh sáng trong bầu không khí của ḿnh, bởi v́ chỉ ở mức độ mà người ta thấy lời nói dối là đúng th́ người ta mới có thể nói dối thành công nhất và ảnh hưởng đến người khác. Mặc dù một lời nói dối được biết đến là một lời nói dối, nhưng nó vẫn làm mờ đi cái nh́n tinh thần của người nói ra nó.


Tội lỗi chống lại thiên nhiên có thể là tội lỗi chống lại thiên nhiên hoặc tội lỗi chống lại các vị thần tự nhiên. Tội lỗi chống lại thiên nhiên được thực hiện bằng cách phạm tội đối với cơ thể của chính ḿnh hoặc cơ thể của người khác. Vật chất lưu thông qua các cơ thể vật chất của con người bị ảnh hưởng, cải thiện hoặc tồn tại, trong khi dưới tác động của Ánh sáng đối với các bộ phận của con người sống trong chúng.


Đó là một tội lỗi đối với Trí tuệ Tối cao khi phủ nhận rằng có luật pháp và trật tự trong Vũ trụ. Nếu một người không đủ giác ngộ để tin vào Trí tuệ Tối cao, đó không phải là tội lỗi; nhưng mỗi người đều có đủ kiến thức để tin vào một vị Thần hoặc một Trí thông minh nào đó. Bất cứ điều ǵ mà một người  tôn thờ là tác giả của bản thể và trí thông minh của ḿnh, bằng h́nh thức đó, anh ta tôn thờ Trí tuệ Tối cao, nguồn gốc cao nhất của lương tâm, bổn phận và trách nhiệm của anh ta.


Tội lỗi, ở đây được đưa vào các lớp này, là sự xáo trộn trật tự và sự điều chỉnh sẽ tự động xảy ra. Sự điều chỉnh bắt nguồn từ bên trong con người, và ngay lập tức cung cấp trong bản thân suy nghĩ yếu tố cân bằng, và gây ra sự thể hiện trong các sự kiện trên b́nh diện vật chất cho đến khi sự cân bằng được thực hiện theo sự thỏa măn của lương tâm. Sự hài ḷng này đồng thời đủ cho sự điều chỉnh phổ quát và xu hướng duy tŕ trật tự trong Đại Vũ trụ.




Sự hối cải thực sự là sự thừa nhận ḿnh đă làm sai, cùng với ư chí muốn đền bù bằng cách làm hoặc chịu đựng để điều chỉnh và thực hiện nghĩa vụ của một người. Sự tha thứ tội lỗi chỉ có thể được thực hiện từ lương tâm của một người và chỉ khi hoàn thành việc đền bù, đó là sự đồng ư, chắc chắn phải được thực hiện trong cả bốn bầu khí quyển. Sự cứu rỗi đang được giải phóng khỏi hậu quả của việc tiếp tục thể hiện ra khỏi mọi ư nghĩ tội lỗi. Nó chỉ có thể là kết quả của sự điều chỉnh. Đây là ư nghĩa của các học thuyết về sự ăn năn, sự tha thứ tội lỗi và sự cứu rỗi.




Quy luật của tư tưởng. Số phận thể chất, tâm linh, tinh thần và tiểu thuyết.


V́ vậy, Quy luật vĩ đại mà kế hoạch được thực hiện để hạ thấp, cô đặc và vật chất hóa tinh thần hoặc lực thành vật chất thông qua các bản thể và dạng tự nhiên cho đến khi chúng được tạo thành cơ thể con người, và sau đó để nâng cao và thăng hoa vật chất đó trở thành aia và sau đó là một Bản thể Ba ngôi cho đến khi Bản thân Ba ngôi đó trở thành một Trí tuệ, ở giai đoạn con người, khía cạnh của quy luật tư tưởng, như là định mệnh.


Quy luật của tư tưởng tập trung vào tính đúng đắn của trí giả về Bản ngă Ba ngôi, trong những hoàn cảnh của một t́nh huống nhất định. Điều kiện vật chất cung cấp cho con người một cơ hội để thực hiện nghĩa vụ của ḿnh. Bổn phận được đo bằng trách nhiệm và được quyết định bởi lương tâm. Nghĩa vụ là một phần trong số phận của hành giả được lựa chọn từ tất cả quá khứ của nó khi cần thiết để loại bỏ trong hiện tại; trách nhiệm là mức độ hiểu biết trong t́nh huống cụ thể; và lương tâm, khi ḷng vị kỷ gửi thông điệp thông qua sự đúng đắn, là sự hiểu biết cảnh báo về sự rời bỏ lẽ phải. Trong mọi t́nh huống của cuộc sống, có một nhiệm vụ, dễ dàng hay khó khăn, hành động hoặc không hành động. Khi nhiệm vụ được thực hiện, con hành giả nó hoặc không thực hiện nó. Việc làm hay không làm là kết quả của hành động của tâm trí với mong muốn.


Ánh sáng của Trí tuệ được khuếch tán trong một phần của bầu không khí tinh thần của con người kết hợp với ham muốn vào suy nghĩ và sau đó là suy nghĩ. Một số hoạt động tinh thần của cơ thể-tâm trí thường được gọi là tâm trí. Từ những suy nghĩ và suy nghĩ như vậy, mọi hành vi hoặc thiếu sót vật chất, sự tạo ra, tồn tại và hủy diệt của tất cả các vật thể và thể chế do con người tạo ra, tất cả các sự kiện vật chất và cả các dạng và sinh vật trong giới động vật, thực vật và khoáng sản — mọi thứ trên b́nh diện vật chất. Mọi thứ hiện có trên b́nh diện vật lư là sự thể hiện của một tư tưởng, và phải được cân bằng thông qua người đưa ra tư tưởng, phù hợp với trách nhiệm của anh ta, và kết hợp với thời gian, địa điểm và điều kiện. Những kết quả này phải được đưa trở lại nguồn gốc của chúng, để đạt được kết quả là do tác động lên hành giả sẽ có sự điều chỉnh. Sự điều chỉnh được thực hiện bởi một yếu tố cân bằng có trong suy nghĩ ngay khi nó được ban hành và có liên quan đến xu hướng của Đại Vũ trụ là duy tŕ trạng thái cân bằng.


Sự vận hành của luật này ảnh hưởng đến việc h́nh thành hoặc giải trí một ư nghĩ trong tim, vấn đề của nó thông qua bộ năo và sự h́nh thành bên ngoài của nó thông qua dạng hơi thở và cơ thể vật lư như một hành động tức th́ và có thể là nhiều sự kiện được tạo ra bởi ư nghĩ, năng lượng. trong đó không bị cạn kiệt cho đến khi nó được cân bằng. Từ việc thể hiện có kết quả. Chỉ có kết quả vật chất là do quy luật tư tưởng quyết định và là số phận vật chất. Các kết quả về tâm linh, tâm thần và tiểu học đối với người tạo ra suy nghĩ (trong khi chúng là mục đích của quy luật tư duy) được cân bằng không chỉ bởi các quy định của luật, mà phần lớn được xác định bởi chính con người và là các điều kiện dưới mà anh ta tồn tại.


Có bốn điều liên quan hoặc liên quan đến việc tạo ra và thể hiện và cân bằng một suy nghĩ như là định mệnh. Đó là: Một đơn vị của tự nhiên, một mong muốn, Ánh sáng Ư thức, và một yếu tố cân bằng. Đơn vị tự nhiên đại diện cho đối tượng của tự nhiên được mong muốn đó, và nó được liên kết bởi Ánh sáng Ư thức. Sự thể hiện là hành động vật chất, đối tượng hoặc sự kiện là kết quả của sự suy nghĩ và gắn bó với đối tượng của tự nhiên. Yếu tố cân bằng mang lại sự điều chỉnh của tất cả những thứ liên quan và khôi phục cả bốn về nguồn thích hợp của chúng, do đó giải phóng Ánh sáng và mong muốn khỏi sự ràng buộc của họ với thiên nhiên.


Một ư nghĩ được h́nh thành bởi sự liên kết giữa mong muốn và đối tượng của tự nhiên khi con người muốn đạt được điều ǵ đó hoặc làm hoặc tránh những hành động mà chúng dễ chịu hoặc khó chịu, và điều này mang lại cho anh ta cảm giác thoải mái, hạnh phúc, vui vẻ hoặc hài ḷng hoặc đau đớn, đau buồn, hoặc không hài ḷng. Điều này ảnh hưởng đến hành giả như một cảm giác đúng hay sai. Lương tâm cảnh báo về sự rời xa tiêu chuẩn của lẽ phải.


Sau khi được ban hành, một suy nghĩ có xu hướng được thể hiện ra như một hành động vật chất, đối tượng hoặc sự kiện. Đường đi của nó chạy về bản chất của mặt phẳng ánh sáng của thế giới ánh sáng. Thoạt đầu, suy nghĩ này có thể quá yếu để hiện thực hóa. Nhưng một ư nghĩ này thường liên quan đến một ư nghĩ khác. Họ chạy trên cùng một ḍng, đạt được mục tiêu của họ từ một mong muốn nhất định. Ngay sau đó cái đầu tiên được gia cố đủ để hiện thực hóa. Sau đó, nó tiến tới b́nh diện ánh sáng của thế giới ánh sáng, sau đó di chuyển xuống phía tự nhiên cho đến khi nó đến thế giới sự sống, sau đó là thế giới h́nh thể và sau đó là thế giới vật chất. Ở đó nó chờ đợi ở trạng thái bức xạ cho đến khi nó có thể trở thành vật chất như một hành động, một đối tượng hoặc một sự kiện hoặc nhiều sự kiện.


Các sự kiện tiếp tục xảy ra như là sự thể hiện của một ư nghĩ miễn là năng lượng của nó c̣n tồn tại và điều đó tiếp tục cho đến khi ư nghĩ đó được cân bằng trong thế giới vật chất, h́nh thức, sự sống và ánh sáng. Những tác động vật lư này được con người cảm nhận thông qua bốn giác quan và có thể được cảm nhận theo bốn cách: kết quả của sự xáo trộn về thể chất thông qua đau đớn, hoặc bởi cảm giác tâm linh như đau buồn hoặc sợ hăi, hoặc bởi một cảm giác đạo đức v́ xấu hổ hoặc ô nhục, hoặc rối loạn tinh thần v́ mất tiền hoặc ảnh hưởng, hoặc bởi sự kết hợp của một số hoặc tất cả bốn loại cảm giác ảnh hưởng đến nhân cách. Con người cũng cảm nhận được những cảm giác dễ chịu. Bốn loại cảm giác này, đặc biệt nếu đau đớn, dạy con người; họ trả tiền cho anh ta và bắt anh ta trả tiền, và có xu hướng điều chỉnh hành động của Ánh sáng Ư thức với mong muốn và một đối tượng của tự nhiên. Những đối tượng này có thể không đạt được ngay lập tức hoặc trong cả đời, hoặc thậm chí trong nhiều kiếp.


Có nhiều yếu tố cản trở việc đạt được những mục đích này một cách nhanh chóng. Một số trong số chúng là những yếu tố được đề cập ngăn cản sự thể hiện trên b́nh diện vật lư. Sau đó, có sự thiếu hiểu biết và không sẵn sàng trả tiền, học hỏi và điều chỉnh, điều này làm chậm hoạt động của pháp luật trên tất cả các phương diện. Ngoài ra, cần nhiều thời gian để vật chất tiến lên trong thế giới h́nh thức và vật chất hơn là suy nghĩ để gây ấn tượng với vật chất trong thế giới sự sống. Nhưng trả tiền, học hỏi và điều chỉnh phải chờ đợi và theo dơi các sự kiện trên b́nh diện vật lư. Do đó, có những điều kiện trong thế giới h́nh thể và thế giới sự sống, trong đó ḍng chảy và sự tiến triển bị hạn chế cho đến khi có lối thoát vào thế giới vật chất. Những điều kiện ức chế và chậm phát triển này gây ra sự tích tụ các lực lượng trong thế giới sự sống và thế giới h́nh thể trong khi chúng phải đợi thời gian, địa điểm và điều kiện cho phép chúng xuất hiện có trật tự trên b́nh diện vật chất. Những trạng thái này trong các thế giới khác nhau là tương lai của con người, là số phận của anh ta. Chúng là của riêng anh ấy làm ra, nhưng Tuy nhiên, số phận của anh ta, và chúng quyết định ở một mức độ lớn suy nghĩ, cảm xúc và hành động của anh ta.


V́ vậy, có bốn loại số mệnh: số mệnh thể chất, tâm linh, tinh thần và tiểu thuyết. Chúng là những điều kiện mà con người sống trên b́nh diện vật chất và trong bầu không khí tâm linh, tinh thần và tiểu học của Bản thân Ba ngôi của ḿnh.


Số phận này đôi khi được nói đến là tốt hoặc xấu, nhưng những thuật ngữ như vậy là không phù hợp. Bản thân vận mệnh không tốt cũng không xấu. Đó là đồng ư hoặc không đồng ư, chấp nhận được hoặc không chấp nhận được. Câu hỏi đặt ra là cân bằng và kết thúc việc thể hiện, hay không cân bằng. Câu hỏi không phải là tốt hay xấu. Cái được gọi là vận mệnh tốt có thể là vận mệnh xấu và vận mệnh xấu có thể là tốt - tùy theo mục đích sử dụng của nó.