Thinking and Destiny 20



The feeling caused by the action of elementals starts desire, which is as continuous as the sensations. Desire carries the impressions into the mental atmosphere. It reaches that in the heart with which a portion of the thinker of the Triune Self is in contact. Desire, the active side of the doer, rushes to the passive side of the thinker, rightness. Through the heart, the blood and the nerves, flows a stream of desires aroused by elementals.

The desire comes from the psychic atmosphere with the intake of the breath and enters the heart with arterial blood from the lungs. When the sensory nerves of the voluntary system are affected by feeling, in the kidneys, they start the motor nerves connecting with the adrenals and reaching the heart. With the nerve action there is a flow of secretions from the adrenals to the heart.

The motor nerves from the adrenals affect the sensory nerves of the heart which belong to rightness, the passive side of the thinker. The action causes a mild emotion of approval or disapproval, which is the response of rightness. If no action is taken against these impressions feeling and desire begin to work some of the motor nerves of the heart and lungs belonging to the thinker, and these communicate back to the sensory nerves of the voluntary system in the kidneys, which belong to the doer.

Some of the nerves of the lungs which belong to reason, the active side of the thinker, are then concerned with the feeling. The flow from feeling-and-desire of the doer to rightness-and-reason of the thinker, and back to feeling, that is, from the kidneys and adrenals to the heart and lungs, and back to the kidneys, is passive thinking.
Passive thinking is the play of desire and mind, that is to say, the play of desire in the Light, of the Intelligence, which is diffused in a part of the mental atmosphere. It is the haphazard, purposeless, unintentional, random thinking which fills nearly all the waking hours of the run of human beings. It is produced by pictures, sounds, tastes, odors and contacts which strike the four senses, and by elementals which enter the openings of the body. It goes on without sequence, without reasoning, and it changes with each new impression that comes into the body. By this flaccid and aimless thinking, a little of the Light that is found in the mental atmosphere is drawn off into nature by elementals as they leave through the openings. Only feeling and desire are concerned in this kind of thinking.
Passive thinking leaves impressions on the breath-form. When these become strong enough a different kind of thinking is started. When an impression is marked distinctly and deeply enough it suggests the subject of thought for which it stands. If this is in accord with reason, reason directs Light of the Intelligence on the subject of thought. The I-ness of the knower is a witness to the thinking. Thus passive thinking may induce and compel active thinking.

The motor nerves of the voluntary nervous system in the heart and lungs act on the sensory nerves in the pituitary body and the cerebrum, and the motor nerves from the hemispheres of the cerebrum react on the sensory nerves in the heart, which start again the motor nerves in the heart and lungs. By this continuing process certain thinking on the subject of thought is urged on by desire and an effort is made to focus Light. This is active thinking. It continues for a short time only, is intermittent and is the effort to hold the diffused Conscious Light of the Intelligence steadily oii a given subject of thought.
Through active thinking thoughts are produced by the union of desire and an impression of nature with Light of the Intelligence. In passive thinking, thinking merely plays in the Light, but by active thinking the Light is sought to be held on the subject of thought. During this effort a thought is conceived when Light unites with desire, that is, with the subject of thought. The union is made in a point of nature-matter which has been carried by desire into the mental atmosphere. Union can occur only when Light is sufficiently focused, and this happens at the moment between the inbreathing and the ontbreathing of the physical breath, at which time all the breaths are in phase.
Desire comes into the heart impressed with getting or avoiding an act, an object or an event. This desire is the subject of the thought, and it has in it nature-matter of the physical world furnished by the senses of the body. The desire itself is matter of the psychic atmosphere; rightness-and-reason allow the drawing in of matter of the mental atmosphere; and the knower allows the drawing in of matter of the noetic atmosphere. Then there is the Light of the Intelligence.

Therefore, when a thought is conceived in the heart it has in it actually matter of all the worlds, of all the atmospheres of the Triune Self, and Light of the Intelligence. It has further potentially a structure, which though yet non-existent will accord later with the systems of the three factors of which it is composed. The desire is no longer desire, but is a part of a new entity and can therefore, when it is united to Light, ascend in the body to regions to which it could not go as desire.
The newly conceived thought goes by the joint action of the blood, the breath and the nerves in both systems, to the cerebellum. There the thought is gestated for a short or for a long time. Then it passes into the cerebrum and into the ventricles of the brain, where it is elaborated and matured. Finally it is born and sent forth through the frontal sinuses at a point above the nose.
Not only elementals and one's own thoughts but thoughts from other persons enter through the openings and nerve centers in the body. By whatever gate elementals enter, they cannot go farther than the adrenals. The last thing they do is to leave their impress on desire before it starts toward the heart. It is different with thoughts from others. They go beyond the adrenals and enter the heart itself, because in them is Light of an Intelligence. In the heart they are either approved or disapproved by rightness.
If they are disapproved they are expelled through one of the openings with the outward breath. If they are approved, or if rightness suffers desire to have its way, they are entertained in the heart and then pass on to the cerebellum, as does a newly conceived thought. In the brain they can be nourished, weakened or slightly modified. Their aim cannot be changed, but their design can be varied. They are issued through the frontal sinuses, like thoughts that are newly born.

Thoughts of one's own return to him from time to time. Once a thought has been conceived, gestated and issued, it remains in the mental atmosphere of the one who created it. It circulates in the atmosphere and may re-enter the body from time to time. It enters through the breath and does not again pass through the lower stages of thinking by which it became a thought.
This ends the description of the generation of a thought, which may be the conception, gestation and birth of one's own thought, or the reception, entertainment and issue of a thought generated by someone else or by oneself, in the past.

Cảm giác do hành động của các tinh linh gây ra bắt đầu ham muốn, liên tục như cảm giác. Ham muốn mang những ấn tượng vào bầu không khí tinh thần. Nó chạm đến điều đó trong trái tim mà một phần của nhà tư tưởng về Bản thân Triune đang tiếp xúc. Mong muốn, mặt chủ động của hành giả, dồn về phía bị động của học giả, lẽ phải. Thông qua trái tim, máu và các dây thần kinh, chảy một ḍng ham muốn được khơi dậy bởi các tinh linh.


Sự khao khát đến từ bầu không khí tâm linh với sự hấp thụ của hơi thở và đi vào tim bằng máu động mạch từ phổi. Khi các dây thần kinh cảm giác của hệ thống tự nguyện bị ảnh hưởng bởi cảm giác, trong thận, chúng bắt đầu các dây thần kinh vận động kết nối với tuyến thượng thận và đi đến tim. Với hoạt động của dây thần kinh, có một luồng chất tiết từ tuyến thượng thận đến tim.


Các dây thần kinh vận động từ tuyến thượng thận ảnh hưởng đến các dây thần kinh cảm giác của tim thuộc về bên phải, bên thụ động của học giả. Hành động gây ra một cảm xúc nhẹ nhàng về sự tán thành hoặc không tán thành, đó là phản ứng của sự đúng đắn. Nếu không có hành động nào chống lại những ấn tượng này, cảm giác và ham muốn bắt đầu hoạt động một số dây thần kinh vận động của tim và phổi thuộc về học giả, và những dây thần kinh này liên lạc trở lại với dây thần kinh cảm giác của hệ thống tự nguyện trong thận, thuộc về hành giả .

Một số dây thần kinh của phổi thuộc về lư trí, bên hoạt động của học giả, sau đó liên quan đến cảm giác. Ḍng chảy từ cảm giác và mong muốn của hành giả đến tính đúng đắn và lư trí của học giả, và trở lại cảm giác, tức là từ thận và tuyến thượng thận đến tim và phổi, và trở lại thận, là tư tưởng thụ động.

Tư duy thụ động là tṛ chơi của dục vọng và tâm trí, có nghĩa là tṛ chơi của dục vọng trong Ánh sáng, của Trí tuệ, vốn được khuếch tán trong một phần của bầu không khí tinh thần. Đó là tư tưởng ngẫu nhiên, không mục đích, không chủ định, ngẫu nhiên lấp đầy gần như tất cả các giờ thức giấc của con người. Nó được tạo ra bởi h́nh ảnh, âm thanh, mùi vị, mùi và sự tiếp xúc tác động vào bốn giác quan và bởi các tinh linh xâm nhập vào các khe hở của cơ thể. Nó diễn ra không theo tŕnh tự, không lư luận, và nó thay đổi theo từng ấn tượng mới xuất hiện trong cơ thể. Bằng cách suy nghĩ mông lung và không mục đích này, một chút ánh sáng được t́m thấy trong bầu không khí tinh thần sẽ bị các tinh linh hút vào thiên nhiên khi chúng đi ra qua các khe hở. Chỉ có cảm giác và mong muốn nằm trong loại tư tưởng này.

Tư duy thụ động để lại ấn tượng trên breath-form/ h́nh thức hơi thở. Khi chúng trở nên đủ mạnh, một kiểu tư tưởng khác sẽ được bắt đầu. Khi một ấn tượng được ghi rơ ràng và sâu sắc, nó gợi ư cho người ấy một tư tưởng có liên quan. Nếu điều này phù hợp với lư trí, lư trí sẽ hướng Ánh sáng của Trí tuệ vào chủ đề tư tưởng. Cái Tôi của thức giả là một nhân chứng cho tư tưởng. Do đó, tư duy thụ động có thể tạo ra và buộc phải tư tưởng chủ động.


Các dây thần kinh vận động của hệ thống thần kinh tự nguyện trong tim và phổi hoạt động trên dây thần kinh cảm giác trong cơ thể tuyến yên và đại năo, và dây thần kinh vận động từ các bán cầu của đại năo phản ứng trên dây thần kinh cảm giác ở tim, bắt đầu lại vận động. thần kinh ở tim và phổi. Bằng quá tŕnh liên tục này, một số tư tưởng nhất định về chủ đề tư tưởng được thúc giục bởi ham muốn và nỗ lực được thực hiện để tập trung Ánh sáng. Đây là tư duy tích cực. Nó chỉ tiếp diễn trong một thời gian ngắn, không liên tục và là nỗ lực để giữ cho Ánh sáng Ư thức được lan tỏa đều đặn trong một chủ đề tư duy nhất định.

Thông qua tư duy tích cực, những tư tưởng được tạo ra bởi sự kết hợp của ham muốn và ấn tượng về thiên nhiên với Ánh sáng của Trí tuệ. Trong tư duy thụ động, tư duy chỉ đóng vai tṛ trong Ánh sáng, nhưng bằng tư duy chủ động, Ánh sáng được t́m kiếm để nắm giữ chủ đề của tư duy. Trong nỗ lực này, một tư tưởng được h́nh thành khi Ánh sáng hợp nhất với ham muốn, nghĩa là, với chủ thể của tư tưởng. Sự kết hợp được thực hiện trong một điểm thuộc về bản chất-vật chất đă được mong muốn đưa vào bầu không khí tinh thần. Sự kết hợp chỉ có thể xảy ra khi Ánh sáng được hội tụ đầy đủ, và điều này xảy ra tại thời điểm giữa hơi thở vật chất hít vào và thở ra, tại thời điểm đó tất cả các hơi thở đều ḥa nhịp với nhau.

Mong muốn đi vào trái tim ấn tượng với việc nhận được hoặc tránh một hành động, một đối tượng hoặc một sự kiện. Mong muốn này là chủ đề của tư tưởng, và nó có trong nó bản chất - vật chất của thế giới vật chất được cung cấp bởi các giác quan của cơ thể. Bản thân ước muốn là vấn đề của bầu không khí tâm linh; tính đúng-và-lư cho phép vẽ ra vật chất của bầu không khí tinh thần; và thức giả cho phép vẽ ra vật chất của bầu không khí thơ mộng. Sau đó là Ánh sáng của Trí tuệ.


Do đó, khi một tư tưởng được h́nh thành trong trái tim, nó thực sự có trong nó vấn đề của tất cả thế giới, của tất cả các thể của Bản thân Ba ngôi, và Ánh sáng của Trí tuệ. Nó có tiềm năng hơn nữa là một cấu trúc, mặc dù chưa tồn tại sẽ phù hợp với  hệ thống của ba yếu tố mà nó được cấu thành. Mong muốn không c̣n là ham muốn nữa, mà là một phần của một thực thể mới và do đó, khi nó được kết hợp với Ánh sáng, đi lên trong cơ thể đến những vùng mà nó không thể đi đến như mong muốn.

tư tưởng mới được h́nh thành đi theo hoạt động chung của máu, hơi thở và các dây thần kinh trong cả hai hệ thống, đến tiểu năo. Ở đó, tư tưởng được thể hiện trong thời gian ngắn hoặc dài. Sau đó, nó đi vào năo và tâm thất của năo, nơi nó được hoàn thiện và trưởng thành. Cuối cùng, nó được sinh ra và gửi đi qua các xoang trán ở một điểm trên mũi.

Không chỉ các tinh linh và tư tưởng của chính ḿnh mà tư tưởng từ những người khác đi vào các chỗ hở và trung tâm thần kinh trong cơ thể. Bởi bất kỳ tinh linh đi vào cổng nào, chúng không thể đi xa hơn các adrenals. Điều cuối cùng họ làm là để lại ấn tượng về ham muốn trước khi nó bắt đầu hướng đến trái tim. Nó khác với tư tưởng từ những người khác. Họ vượt ra ngoài khuôn khổ và đi vào trái tim của chính nó, bởi v́ trong chúng có Ánh sáng của một Trí thông minh. Trong trái tim, chúng được tán thành hoặc không tán thành bởi lẽ phải.
Nếu chúng không được chấp thuận, chúng sẽ bị trục xuất qua một trong các lỗ thông với hơi thở ra ngoài. Nếu chúng được chấp thuận, hoặc nếu sự đúng đắn bị khao khát có được theo cách của nó, chúng sẽ được giải trí trong trái tim và sau đó truyền đến tiểu năo, cũng như một tư tưởng mới được h́nh thành. Trong năo chúng có thể được nuôi dưỡng, làm suy yếu hoặc sửa đổi một chút. Mục đích của chúng không thể thay đổi, nhưng thiết kế của chúng có thể đa dạng. Chúng được phát ra thông qua các xoang trán, giống như những tư tưởng mới được sinh ra.
Những tư tưởng về bản thân của một người trở lại với anh ta theo thời gian. Một khi một tư tưởng đă được h́nh thành, thể hiện và ban hành, nó vẫn nằm trong bầu không khí tinh thần của người tạo ra nó. Nó lưu thông trong khí quyển và thỉnh thoảng có thể xâm nhập lại vào cơ thể. Nó đi vào qua hơi thở và không lại đi qua các giai đoạn tư duy thấp hơn mà nó đă trở thành một tư tưởng.
Điều này kết thúc việc mô tả quá tŕnh h́nh thành một tư tưởng, có thể là sự thụ thai, h́nh thành và sinh ra tư tưởng của chính ḿnh, hoặc việc tiếp nhận, giải trí và đưa ra một tư tưởng do người khác hoặc do chính ḿnh tạo ra trong quá khứ.